Chương 27: (Vô Đề)

Chiếc xe cứu hỏa đi ngang qua con đường này, vừa khéo vòng ra phía sau tòa nhà Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần. Mặt sau tòa nhà sát với đường lớn, qua ô cửa sổ xe cứu hỏa có thể thấy hành lang nhân viên ở tầng một và tầng hai vắng vẻ. Còn tầng ba…

Vinh Phong hơi rục rịch trong lòng.

Nơi Tần Sương Tinh làm thêm là khu vui chơi ở tầng ba, vừa hay ở hướng này.

Cậu ấy đang ở đó sao?

Vinh Phong không kìm được ngẩng đầu lên, hướng về phía tầng ba tìm kiếm.

"Oa, xe cứu hỏa kìa!"

Tần Sương Tinh mặc bộ đồ bò sữa đang chơi đùa cùng các bạn nhỏ. Bỗng nhiên có một đứa trẻ chỉ tay ra ngoài cửa sổ hét lớn: "Nhìn kìa, là xe cứu hoả!"

Có chỗ nào cháy sao?

Tần Sương Tinh lập tức căng thẳng, phản xạ đầu tiên là có hỏa hoạn. Cậu vội vã bước nhanh đến bên cửa sổ, Nhưng rất nhanh phát hiện chiếc xe cứu hỏa chạy rất chậm, hơn nữa không bật còi báo động.

Có lẽ là đang trên đường trở về sau khi làm nhiệm vụ?

Tần Sương Tinh nhớ Vinh Phong từng nói, khi trở về từ hiện trường, tốc độ xe sẽ không quá nhanh, cũng không bật còi báo để tránh gây hoảng loạn cho dân chúng xung quanh.

"…"

Vừa nghĩ đến Vinh Phong, mặt Tần Sương Tinh bỗng dưng nóng lên.

Anh ấy có ở trên chiếc xe đó không nhỉ? Chắc không trùng hợp đến vậy đâu?

Tần Sương Tinh vô thức quay lưng lại, không dám đứng sát cửa sổ.

Kỳ lạ quá.

Cậu không nhịn được đưa tay chỉnh lại cái đầu bò sữa, sờ cặp sừng bò nhỏ qua lớp vải bông dày cộm. Trước đây, cảm giác được "che chở" bởi bộ đồ hóa trang luôn khiến cậu nhanh chóng bình tĩnh lại. Thế mà hôm nay, trái tim cậu vẫn đang đập thình thịch thình thịch không ngừng.

Sao kỳ quá vậy.

Tần Sương Tinh khổ não vò nhẹ cái đầu bò sữa.

Mình căng thẳng cái gì vậy, chỉ là một chiếc xe cứu hỏa lướt qua thôi mà, căng thẳng cái gì cơ chứ. Hơn nữa, cho dù, cho dù Vinh Phong thật sự có trên chiếc xe đó thì cũng có sao đâu?

Tần Sương Tinh trốn trong đầu bò, không kìm được cắn môi mình. Cậu không đứng bên cửa sổ nữa, vội vã quay người lùi sâu vào bên trong phòng.

Bọn họ chỉ là bạn đồng bệnh, cùng nhau hỗ trợ trị liệu thôi! Không được tự mình đa tình!

Tần Sương Tinh hít sâu một hơi, bắt buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Mấy đứa trẻ đều đã tụ tập bên cửa sổ nhìn xe cứu hỏa.

Cậu đỏ bừng mặt, cảm thấy miệng lưỡi hơi khô, vội vàng chào y tá rồi nhanh chân đi tới khu nghỉ ngơi, tháo mũ bò ra uống nước.

"Quào, nhìn kìa, anh lính cứu hỏa kia đẹp trai quá!"

Tầng một, quầy lễ tân.

Hai cô y tá trẻ rảnh rỗi ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy chiếc xe cứu hỏa đỏ rực chầm chậm lướt qua trước cửa Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!