Chuyện thực tập trong nhóm nghiên cứu vào kỳ nghỉ hè cơ bản đã được xác định. Thời gian chính thức vào nhóm là ba ngày sau.
Bên kia, Tần Sương Tinh cũng bắt đầu công việc làm thêm của mình: Đóng vai thú bông.
Phải cảm khái rằng, nhiệm vụ này thực sự được thiết kế quá xuất sắc. Bộ đồ mascot bò sữa vừa vững chãi đáng yêu, lại vừa mang đến cho Tần Sương Tinh cảm giác an toàn cực kỳ lớn. Mỗi lần mặc bộ đồ này, cậu đều có ảo giác rằng mình thực sự đang đóng vai một chú bò.
#Bò thì làm sao mà sợ xã hội được chứ!
#Bò chỉ cần cùng các bạn nhỏ kêu "moo moo" là sẽ được yêu thích!
Khụ khụ.
Tóm lại, với tâm trạng hơi ngốc nghếch như vậy, Tần Sương Tinh rất thích công việc này. Vì vậy vào ngày đầu tiên kỳ nghỉ hè, cậu đúng hẹn đến Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần, nhận bộ đồ mascot bò sữa từ tay bác sĩ Đàm.
Sau khi bắt đầu thực tập ở nhóm nghiên cứu, cậu sẽ không còn nhiều thời gian dài rảnh rỗi để đến đây. Tần Sương Tinh xin lỗi bác sĩ Đàm, nhưng bác sĩ chỉ khoát tay bảo không sao, dù sao cậu vẫn còn đang học, đương nhiên phải ưu tiên việc học trước. Hơn nữa lãnh đạo bên họ cũng thấy không cần thiết ngày nào cũng cho mascot xuất hiện; làm hoạt động bất ngờ sẽ khiến các bạn nhỏ có cảm giác thú vị mới lạ.
"À, vậy thì thật tốt quá…" Tần Sương Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Ban đầu cậu còn lo sau này bận học không đến được sẽ rất áy náy.
"Hahaha, học hành là quan trọng nhất." Đàm Hưng Hàng cười tít mắt dặn dò: "Thời tiết ngày càng nóng, đừng quá gắng sức. Công việc là của bệnh viện, nhưng cơ thể là của mình, nóng quá thì không đáng đâu."
Hơn nữa nếu cậu xảy ra chuyện, Vinh Phong sẽ tìm hắn tính sổ.
"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ uống nhiều nước!" Tần Sương Tinh cảm động nói, bỗng nảy ra ý: "Đúng rồi, bác sĩ Đàm có muốn uống trà sữa không?"
Kể từ sau lần "thử thách mua trà sữa" thành công, Tần Sương Tinh rất thích mua đồ uống cho mọi người xung quanh. Hôm qua mua cà phê cho đàn anh Tống cũng vậy. Cậu như vừa học được kỹ năng mới, ngày nào cũng muốn mang ra luyện tập một lần.
Vậy nên, ba giờ chiều, trời nắng như đổ lửa.
Vinh Phong đang chen chúc với đồng đội toàn thân ướt đẫm mồ hôi trên xe cứu hỏa, thì điện thoại "tinh" một tiếng, có tin nhắn mới.
Họ vừa mới đi chữa cháy về. Thời tiết càng ngày càng nóng, trời hanh vật khô, đã bước vào mùa cao điểm dễ cháy nổ. May mà vụ cháy hôm nay không nghiêm trọng lắm, chỉ mất hơn hai tiếng là hoàn toàn khống chế được, không có thương vong.
Xe lính cứu hỏa nói cười vui vẻ, trêu chọc lẫn nhau.
"Vinh Phong! Dạo này mày nữ tính quá nha!" Có người thò cổ ra cười hì hì, "Trồng hoa nuôi bướm các kiểu?"
"Mày biết cái gì." Vinh Phong hừ một tiếng. "Đối mặt với mấy thứ này cần dũng khí cực kỳ lớn!"
"Trồng hoa nuôi bướm mà cần dũng khí gì chứ, hahaha!" Các đồng đội cười ầm lên.
Vinh Phong mặc kệ bọn họ. Họ không hiểu! Đây mới là trò chơi mà đàn ông đích thực nên chơi!
Vinh Phong quay lại chú ý đến điện thoại, mở thông báo ra. Thấy người gửi tin nhắn, Vinh Phong bĩu môi.
Là Đàm Hưng Hàng.
Trong khung chat, Đàm Hưng Hàng gửi một tấm ảnh trà sữa.
– Đàm Hưng Hàng: Trà sữa nè!
– Đàm Hưng Hàng: Là bạn nhỏ ông giới thiệu mời tôi uống đó!
Vinh Phong: "…"
Vinh Phong hơi khó chịu, nhíu mày trả lời:
– Bạn nhỏ người ta làm cả ngày chỉ được mấy chục tệ, ông còn mặt mũi để người ta mời trà sữa. Ông còn là người không vậy??
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!