Chương 24: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

May mà cái gọi là "bắt sâu" mà Tần Sương Tinh nói, không phải thật sự cầm vợt đi ra ngoài bắt sâu bọ.

Vinh Phong mở đường link cậu gửi, phát hiện đó là một trò chơi có tên là  "Khu Rừng Nhàn Nhã". Nghe nói trò chơi này mô phỏng cuộc sống điền viên trong rừng. Phong cách đồ họa rất đáng yêu, nhân vật chính là đủ loại động vật nhỏ.

Vinh Phong xem qua đoạn trailer, rất nhanh đã hiểu dụng ý của Tần Sương Tinh. 

Trong game này có một lối chơi rất quan trọng, chính là bắt và sưu tầm côn trùng. Trailer có xuất hiện bọ ngựa, dế, và đủ loại bướm. Tất cả đều là hình vẽ hoạt hình, nhìn không hề đáng sợ chút nào. Ngay cả Vinh Phong sợ côn trùng nặng cũng dễ dàng chấp nhận được.

Độ khó thử thách không đáng sợ như tưởng tượng. May quá.

Vinh Phong thở phào nhẹ nhõm, không kìm được xúc động nghĩ: Tần Sương Tinh đúng là dịu dàng, không lập tức ném cho anh "thử thách siêu khủng bố".

Chỉ có điều, trò chơi này xoay quanh cuộc sống thư thái trên hòn đảo riêng của mình. Tuy có chế độ chơi mạng, nhưng phải hoàn thành một loạt nhiệm vụ cá nhân trước. Ví dụ như chọn vị trí dựng nhà gỗ, trò chuyện với các NPC động vật khác nhau, chặt cây dọn cỏ, mua sắm đồ đạc cho nhà gỗ nhỏ…

Nói đơn giản là, hệ thống sẽ yêu cầu bạn làm quen với cuộc sống trên đảo trước, rồi mới mở khoá chế độ chơi mạng.

Thế nên hôm sau, giữa giờ huấn luyện.

Đồng đội: "Vinh Phong! Chơi bóng nào!"

Vinh Phong: "Thôi thôi, tao có chút việc."

Giờ nghỉ trưa.

Đồng đội: "Vinh Phong! Vật tay không?"

Vinh Phong: "Thôi thôi, tao có chút việc."

Tối, sau khi huấn luyện kết thúc.

Đồng đội: "Vinh Phong! Đi tắm không?"

Vinh Phong: "Thôi tao…  Ồ đi tắm à? Được được, tới đây tới đây."

Đồng đội: "…"

Kỳ lạ thật đấy.

Trong phòng thay đồ, các chiến hữu đùa giỡn rôm rả, rốt cuộc không nhịn được xúm lại quanh Vinh Phong, tò mò rướn cổ nhìn.

"Mày chơi game gì cả ngày vậy?"

"Chà, nhìn cái đồ họa này… sao giống mấy game con gái tôi hay chơi thế!"

"Ha ha ha, đùa, con gái ông mới ba tuổi mà?"

"Không ngờ nha Vinh Phong! Bình thường trông như nam thần sắt thép, sau lưng lại thích chơi game con nít thế này!"

Các đồng đội nhìn thấy giao diện đáng yêu đầy hoa lá và thú nhỏ trong game, nhịn không được cười phá lên.

Vinh Phong chẳng buồn phản ứng, quay lưng lại tiếp tục chăm chỉ khai hoang hòn đảo nhỏ của mình.

"Mấy ông không hiểu."

Vinh Phong hừ nhẹ: "Đây là rèn luyện ý chí!"

"HA HA HA HA!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!