Chương 23: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong căn tin người đông như kiến. Các sinh viên trẻ lũ lượt nối tiếp nhau, vừa trò chuyện vừa cười nói, cùng nhau tìm chỗ trống ngồi xuống ăn cơm. Không khí phảng phất hương thơm nồng ấm của các món ăn nóng hổi. Vị trí gần máy lạnh là chỗ hot, quạt trần trên đầu quay vù vù, thế mà vẫn nóng.

Tần Sương Tinh ấn nhẹ vào tai nghe, giọng nữ thông báo dịu dàng vang lên: "Khử ồn."

Tim cậu đập mạnh một nhịp, gò má nóng bừng.

Lại một lần nữa, một lần nữa.

Cậu mở lại đoạn ghi âm cuối cùng của Vinh Phong.

"Đây là nhiệm vụ hôm nay của cậu. Có thể hơi ngại một chút, nhưng là để từ từ vượt qua giới hạn của bản thân. Có làm được không?"

Giọng Vinh Phong dễ nghe quá.

Tai nghe khử ồn cách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài. Tần Sương Tinh căng thẳng li. ếm môi, ngón tay ấn chặt điện thoại, cảm thấy như thế giới bị đóng lại, chỉ còn lại tiếng Vinh Phong thì thầm bên tai trong không gian nhỏ bé này.

Giọng anh trầm thấp hơi khàn, như giấy nhám mịn nhẹ nhàng miết qua màng nhĩ non mềm của cậu. Làm tim cậu nhột nhạo, làm mặt cậu nóng rực.

Tần Sương Tinh không nhịn được muốn nghe thêm lần nữa, bỗng dưng nhận ra hành vi của mình có hơi kỳ cục.

A a a mình đang làm cái gì vậy!

Tần Sương Tinh hoảng hốt tháo tai nghe ra, mặt đỏ như cà chua.

Cậu vừa ăn trưa qua quýt chẳng cảm nhận được mùi vị gì, đeo khẩu trang và đội mũ, rồi như chạy trốn rời khỏi căn tin.

Buổi chiều không có tiết, vì vậy cậu mới chủ động nhắn tin hỏi xem nhiệm vụ hôm nay là gì.

Lẽ ra nhiệm vụ phải được trao đổi từ tối qua, nhưng vì tối qua cậu đột ngột quyết định đổi nội dung bài giảng, nên kế hoạch bị đảo lộn một chút.

Hu hu, rốt cuộc cậu đang làm gì vậy? Vinh Phong nghiêm túc hướng dẫn cậu, giúp cậu vượt qua chứng sợ xã hội.

Còn cậu thì sao?

Lấy lại tinh thần! Nghiêm túc lên nào! Đừng có nghĩ lung tung nữa!

Tần Sương Tinh nghiêm khắc tự siết chặt nắm tay trong lòng, dội liền tù tèo 180 thùng nước lạnh lên cái đầu bé xíu toàn rác thải ảo tưởng của mình.

Sau khi bình tĩnh lại, cậu điều chỉnh tâm trạng, đi đến một tiệm trà sữa ngoài khuôn viên trường.

Thật ra trong trường có tiệm trà sữa, nhưng mà… cậu không dám vào. Mấy tiệm đó toàn do sinh viên tự mở dưới sự khuyến khích của nhà trường, rất dễ gặp người quen, mà Tần Sương Tinh chưa dám khiêu chiến thử thách lớn như vậy.

Cậu ngoan ngoãn đạp xe đến tiệm trà sữa cách trường khoảng năm phút. 

Ít nhất tránh được nguy cơ chạm mặt người quen, nhưng đồng thời cậu gặp một vấn đề khác. Tiệm trà hiện giờ chỉ có mỗi mình cậu là khách, vì vậy cậu được ba nhân viên phục vụ… Một, hai, ba người đồng loạt chú ý đến.

"Chào mừng quý khách!" Một nữ nhân viên niềm nở chào đón, "Chào bạn! Bạn muốn gọi món gì ạ?"

Tần Sương Tinh: "…"

Ánh mắt cậu vô thức liếc mã QR to rõ trên quầy.

Nữ nhân viên lập tức hiểu ý, nụ cười vẫn rạng rỡ: "Bạn có thể đặt món qua mã QR."

Tần Sương Tinh: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!