Chương 22: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cũng khá tốt.

Nếu không tính đến khuôn mặt điển trai rạng rỡ của Đàm Hưng Hàng – người rất được các nữ sinh yêu thích từ hồi cấp ba.

"…" Vinh Phong mặt không biểu cảm, "Không rảnh, cậu ấy bận học hành."

"Ồ, vậy thì tiếc quá." Đàm Hưng Hàng ra vẻ tiếc nuối.

Hai người chuyển sang đề tài khác.

……

Nhưng mà hôm sau.

Tần Sương Tinh tỉnh dậy trong ánh nắng ban mai. Cậu nheo mắt, mất một lúc để thích nghi với ánh sáng, theo thói quen đưa tay với lấy điện thoại.

Trên thanh thông báo treo một tin nhắn.

– Vinh Phong: [Tin nhắn thoại]

Tần Sương Tinh hơi động lòng. Mở ra xem, là tin nhắn gửi lúc hơn 11 giờ đêm qua.

11 giờ rưỡi, lúc đó cậu đã ngủ rồi. Dạo gần đây cậu ngủ rất sớm.

Trong khung chat là mấy đoạn tin nhắn thoại, dài ngắn đan xen. Bên cạnh biểu tượng chấm đỏ "chưa đọc" là nút [Chuyển thành văn bản].

Tần Sương Tinh nhìn mấy đoạn tin nhắn thoại một lúc, cuối cùng vẫn bấm vào nút phát. Điện thoại vang lên giọng nói trầm khàn từ tính của Vinh Phong.

"Ngủ chưa?"

"Tôi đang uống rượu với Đàm Hưng Hàng. Ừm, là bác sĩ Đàm ấy."

"Anh ta nói cậu hóa trang thành thú bông rất được bọn trẻ yêu thích. Giám đốc của bọn họ đi ngang qua, cũng thấy kiểu tương tác như vậy rất hay. Họ hỏi cậu, khi nào rảnh rỗi có muốn đến làm tiếp không, xem như làm bán thời gian. Họ sẽ trả lương theo giờ như bình thường."

Dưới mấy đoạn tin nhắn thoại là thời gian [23:34].

Sau khi nói mấy câu đó, anh tạm dừng vài phút mới tiếp tục: "Xem ý cậu thế nào. Tôi thấy hình thức này khá ổn. Nếu cậu đồng ý, sẽ giúp ích cho chứng sợ xã hội của cậu, tăng tự tin."

"Nếu cậu muốn, tôi sẽ thay cậu nói chuyện với họ."

Tần Sương Tinh: "…"

Cậu muốn! Dĩ nhiên là cậu muốn! Muốn đến mức vui phát điên luôn ấy!!!

Tần Sương Tinh không thể diễn tả được cảm xúc hiện tại của mình. Phấn khích? Kích động? Được quan tâm bất ngờ? Cậu không ngờ nhiệm vụ tập giao tiếp lại được Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần công nhận, thậm chí còn chủ động đưa ra cành ô liu, mong cậu tiếp tục quay lại!

Trời ơi.

Tần Sương Tinh kích động đến mức không biết nói gì, ngón tay cầm điện thoại cũng run rẩy. Cậu quên trả lời tin nhắn, lập tức xỏ dép, chạy "bịch bịch" ra phòng khách.

Bố mẹ vừa thức dậy. Mẹ đang làm bữa sáng trong bếp, bố đang tưới cây ngoài ban công.

"Bố! Mẹ! Tinh Vệ mời con làm bán thời gian!"

Tần Sương Tinh cầm điện thoại, hưng phấn lao đến trước mặt bố mẹ.

"Họ mời con đóng vai linh vật!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!