Chương 21: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vinh Phong tiện tay đặt điện thoại lên bàn, bắt đầu thay thuốc cho bàn tay phải bị thương của mình.

Tay bị bỏng, không nghiêm trọng lắm. Với nghề lính cứu hỏa, loại bỏng có vài vết phồng nước này là chấn thương nhẹ, thậm chí chẳng đáng nhắc đến.

Cũng hơi xui xẻo, trong khu chung cư gặp hỏa hoạn chiều nay có một bình gas. Thời buổi này rồi mà vẫn còn người trữ bình gas trong nhà. 

Chuyện như vậy tuy hiếm, nhưng không phải là không có.

Sau khi tìm hiểu, thì ra nhà đó buôn bán đồ ăn đêm, do không còn chỗ nào cất bình gas — thứ gắn liền với kế sinh nhai, nên phải đem về nhà.

May mắn là bình gas không phát nổ.

Trước khi ngọn lửa thiêu đốt đến mức bình có thể phát nổ, Vinh Phong đã liều mình xách bình ra ngoài, chạy đua với thời gian để làm mát nó.

Đây là một hành động cực kỳ mạo hiểm. Chung cư đó là kiểu cũ, kết cấu phức tạp. Tệ hơn nữa là hành lang chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, khiến việc cứu hỏa gặp rất nhiều trở ngại. Vòi nước áp lực cao bên ngoài không thể tiếp cận tâm điểm đám cháy, đồng đội phụ trách điều phối vòi nước đang phun làm mát một bức tường chịu lực ở chỗ khác. Vinh Phong buộc phải tự mình đưa bình gas ra khỏi hiện trường, tới vị trí vòi nước để làm mát.

Cũng chính vì vậy, dù đã mang găng tay cứu hỏa, bàn tay phải của anh vẫn bị bỏng đến phồng rộp. May mà chỉ bị tay phải, tay trái không sao, vẫn dùng điện thoại cảm ứng được.

Cơ mà gõ chữ hơi bất tiện.

Hôm nay anh đã giao nhiệm vụ hóa thân thành "thú bông" cho Tần Sương Tinh, nghe nói rất dễ thương. Đàm Hưng Hàng kể rằng đám trẻ con rất mê cậu, mấy đứa nhỏ tranh nhau đòi chụp ảnh chung, ngay cả mấy cô y tá cũng không nhịn được mà chụp selfie cùng cậu.

Vinh Phong: …

Anh nhịn mãi, vẫn cố nhịn được, không thốt ra câu: "Gửi tôi xem với."

Dù sao tối nay Tần Sương Tinh cũng sẽ kể cho anh nghe về trải nghiệm hóa thân thành thú bông. Vinh Phong thầm nghĩ: Không xem ảnh thì sao? Tôi được nghe chính miệng cậu ấy kể đấy.

Kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Tâm trạng Tần Sương Tinh hôm nay rất sa sút.

Vì bàn tay phải đang băng bó, tay trái gõ chữ không thành thạo, Vinh Phong dứt khoát chọn gửi tin nhắn thoại.

Anh muốn nói với Tần Sương Tinh rằng: Không phải như vậy. Chứng sợ xã hội không phải là do cậu yếu đuối. Cậu không phải là kiểu người "giả vờ bệnh" hay "chỉ giỏi than vãn". Vì bản thân tôi cũng từng có quãng thời gian giống như vậy.

"Tại sao mình lại yếu đuối thế này."

"Tại sao mình lại vô dụng như thế."

"Lỗi là ở mình. Loại người như mình không nên tồn tại."

Không phải như vậy, mọi sự trên đời đều có nguyên nhân.

Ngày xưa Vinh Phong rơi vào vũng lầy tuyệt vọng, không thể thoát ra được. Mắt, mũi, tai, miệng đều bị bùn lầy lạnh lẽo dính nhớp chặn lại. Anh không nhìn thấy ánh sáng, không nghe được tiếng ve, không cảm nhận được vẻ đẹp của thế giới này. 

Anh không thể đứng ở một góc độ khách quan để nhìn nhận chính mình, để hiểu chuyện gì đã xảy ra với bản thân. Anh bị đau đớn giam hãm, không phải vì anh yếu đuối, mà vì anh đang chìm trong vũng bùn.

Có một thế lực vô hình muốn kéo anh xuống, dìm anh mãi mãi.

Tần Sương Tinh chắc chắn cũng như vậy. Người từng rạng rỡ nhiệt tình nay lại trở nên như vậy. Chắc hẳn cậu đã trải qua chuyện gì đó rất khủng khiếp.

Tuy nhiên khi Vinh Phong thử hỏi về quá khứ, Tần Sương Tinh chỉ im lặng.

Vinh Phong lập tức chuyển chủ đề. 

Nếu cậu không muốn nói thì để anh nói. Muốn người khác mở lòng, bản thân phải học cách mở lòng trước.

Thực ra không phải là thiêu thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!