"Ống tai của con người rất ngoằn ngoèo. Một khi côn trùng chui vào thì rất khó ra ngoài."
Vinh Phong nói: "Lúc đó tôi không biết chuyện này, cứ tưởng tai thông với não, sợ con côn trùng sẽ chui thẳng vào trong đầu. Thế là tôi dùng tay móc, muốn móc nó ra ngoài. Không ngờ con côn trùng bị kí. ch th. ích, đập cánh loạn xạ, liều mạng chui vào sâu hơn, chui mãi tới nơi ngón tay không với tới."
"Về sau tôi mới biết, ống tai của con người đối với côn trùng vừa dài vừa ngoằn ngoèo, đã vào là khó ra…"
"Rất đáng sợ…"
Giọng Vinh Phong bỗng ngưng lại.
Tần Sương Tinh nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng hít thở sâu, thấp và kéo dài.
"… Thật sự rất đáng sợ."
Vinh Phong như vừa thoát khỏi cảm giác ngạt thở chết đuối. Anh ngoi lên khỏi mặt nước, hít một hơi dài, rồi mới tiếp tục: "Cuối cùng tôi phải đến bệnh viện để lấy ra."
"Bác sĩ dùng nhíp gắp nó ra, lúc đó nó vẫn còn đang động đậy. Thế là tôi lại cảm nhận cảm giác con côn trùng đập cánh không ngừng thêm một lần nữa, bị bác sĩ dùng nhíp kéo ra khỏi ống tai của mình."
"Lần đó tôi mất mặt lắm. Bác sĩ vừa gắp con côn trùng ra, tôi liền quay đầu ôm thùng rác nôn như điên, muốn nôn cả dạ dày ra ngoài."
"Buồn cười là, tối hôm đó tôi ăn rất nhiều. Một cái thùng rác không đủ cho tôi nôn, tôi phải chạy ra chậu rửa tay để nôn, làm tắc luôn cống nước của người ta. Nguyên một chậu rửa đầy thứ tôi nôn ra, thối muốn chết."
"Tôi thấy mặt bác sĩ tái mét luôn. Lúc đó xấu hổ vô cùng, mất thể diện cực kỳ."
Nói tới đây, giọng Vinh Phong cuối cùng cũng mang theo chút ý cười, nhưng tiếng cười hình như cũng run rẩy…
Chắc là tín hiệu mạng không ổn?
Tần Sương Tinh ngơ ngác ôm điện thoại, cảm thấy trái tim mình cũng run lên theo. Giống như tơ nhện bị một làn gió chạm qua, cả tấm lưới cùng rung động. Như dây leo mềm mại quấn quanh trái tim, gió thổi qua, lá xanh cũng nhẹ nhàng lay động.
Tại sao cậu cảm thấy tiếng cười của Vinh Phong đang run lên nhỉ?
"…Nên về sau, mỗi tối đi ngủ, tôi đều đeo nút tai."
Vinh Phong bật cười thật: "Thành ra thường xuyên không nghe thấy chuông báo thức, ngày nào đi học cũng đến trễ."
Tần Sương Tinh: "…"
"Cậu vẫn đang nghe chứ?" Vinh Phong chợt nhận ra bên kia đã im lặng rất lâu, "A lô? Nghe thấy không?"
"Tôi nghe thấy." Tần Sương Tinh hoảng loạn trả lời.
"À, có dọa cậu không?" Vinh Phong khụ một tiếng, "Nghe hơi ghê. Nhưng cậu bình thường hay nghiên cứu mấy con côn trùng, chắc từng thấy mấy tin tức kiểu vậy nhỉ?"
"…Vâng." Tần Sương Tinh đáp khẽ, không rõ cảm xúc trong lòng là gì.
"Nguyên nhân nỗi ám ảnh tâm lý của tôi khá rõ ràng."
Vinh Phong cười sảng khoái: "Vậy là có mục tiêu thiết kế bài tập cho tôi rõ hơn rồi ha?"
"Vâ…vâng!"
Tần Sương Tinh bỗng phấn chấn trở lại, cảm giác trách nhiệm mãnh liệt chớm nở trong lòng.
Cậu muốn giúp anh.
Cậu muốn giúp anh!
"Vậy, tối nay làm gì?" Vinh Phong dò hỏi, "Mình học bằng giọng nói luôn nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!