Hôm nay Vinh Phong ngẫu nhiên đi ngang qua chợ, nhất thời nổi hứng vào mua chén mì ăn.
Quán ăn đông người, anh đứng xếp hàng một lát, rất nhanh chú ý tới một thiếu niên liên tục bị người khác chen chỗ.
Thiếu niên quá lễ phép quá khách khí. Người già đứng bên cạnh chen hàng, cậu không những không ngăn cản, còn thành thật đứng sang bên cạnh. Trông rất dễ bắt nạt.
Đám người lớn tuổi chen hàng đương nhiên sẽ không cảm kích cậu, đầu bếp trong phòng bếp càng không quan tâm cậu, toàn lo tám chuyện cùng khách quen. Nói toẹt ra là bắt nạt người ta.
Vinh Phong đã sớm ngứa mắt, quyết đoán tiến lên, ra tay tương trợ.
Không ngờ thiếu niên lại nhào thẳng vào ngực anh.
Bởi vì cậu đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, Vinh Phong không nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cậu. Vậy nên vài giây sau anh mới nhận ra, không phải đối phương chủ động úp mặt vào ngực mình, mà là thật sự ngất xỉu.
Cơ thể thiếu niên mềm như bông không chút sức lực, mặc dù đã nắm chặt cánh tay vẫn đang không ngừng trượt xuống.
Vinh Phong nhăn mày, vội đỡ người cậu, quay đầu hô to: "Mau gọi 120!"
Cùng lúc đó, bàn tay anh vô tình chạm vào phía sau lưng cậu.
Toàn là mồ hôi lạnh!
Thiếu niên này vẫn luôn co rúm ở góc tường, bởi vậy không ai chú ý sau lưng cậu đã ướt sũng mồ hôi. Áo sơ mi dính chặt phía sau lưng, trán và mặt cũng không ngừng toát mồ hôi lạnh, sợi tóc ướt dầm dề dán sát khuôn mặt không sắc máu, trông vô cùng suy yếu.
Vinh Phong nhăn mày, tầm mắt hướng sang bên cạnh. Khách hàng ngồi bên cạnh chạm mắt với anh, lập tức luống cuống đứng lên nhường chỗ ngồi.
"Cảm ơn." Vinh Phong trầm giọng, đỡ thiếu niên ngồi trên ghế.
Thiếu niên vẫn đang hôn mê, hai mắt nhắm nghiền, ngay cả lông mi cũng bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp. Mông cậu đặt trên ghế nhưng không ngồi được. Giống như thịt trai bị người ta bẻ vỏ lôi ra ngoài, cơ thể non mềm chịu không được, hơi rời tay liền rũ rượi nghiêng sang một bên.
Vinh Phong đành phải tiếp tục đỡ cậu, để cậu dựa vào người mình, tiện thể kiểm tra tình trạng của cậu.
Còn ổn. Hô hấp, nhịp tim đầy đủ, trừ việc bất tỉnh nhân sự.
Người chung quanh mãi đến lúc này mới phản ứng lại, một người hỗ trợ gọi 120.
120 nhanh chóng xuất hiện.
"Tình huống như thế nào! Ngất xỉu bao lâu rồi?!" Người tới là một bác sĩ nữ và một y tá nữ, nhân viên hỗ trợ nâng cáng đi theo phía sau, vội vã xách cáng chạy vào.
Bác sĩ và y tá vừa đến nhanh chóng hỏi hang.
Vinh Phong cực kỳ có kinh nghiệm trả lời 120, bình tĩnh nói: "Hôn mê khoảng năm phút. Hô hấp nhịp tim đập đều ổn, nhưng đổ mồ hôi lạnh liên tục, chưa ăn sáng…"
Bác sĩ y tá lắng nghe, trên mặt tức khắc lộ ra biểu cảm đã hiểu.
Tụt huyết áp.
Chẩn đoán có khả năng cao nhất hiện lên trong đầu bác sĩ và y tá.
"Lên xe trước!" Bác sĩ phân phó.
"Để tôi giúp." Vinh Phong đang định nâng thiếu niên lên cáng, ngẩng đầu lại thấy dòng người chen chúc xô đẩy trong quán ăn.
"Nhường đường! Nhường một chút nào! Đừng tụ tập hóng hớt! Chúng tôi cần đưa người bệnh ra ngoài!" Bác sĩ vừa hô to vừa đẩy bàn ghế san sát nhau trong quán đồ ăn sáng.
Không gian quán quá nhỏ. Mặc dù mọi người đều tự giác nhường chỗ, nhưng lối đi giữa các dãy bàn ghế cực kỳ nhỏ hẹp, rất khó để đẩy cáng qua.
"Xe ở đâu?" Vinh Phong không chút do dự, một tay đỡ lưng thiếu niên, một tay luồn xuống dưới đầu gối thiếu niên, nhẹ nhàng bế ngang người lên, không lao lực chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!