Chương 19: (Vô Đề)

"Tôi muốn nói chuyện bằng giọng nói, được không?"

Tần Sương Tinh ngơ ngác nhìn khung chat, vô thức nuốt nước bọt.

Lại căng thẳng. Chỉ nhìn thấy câu đó, cậu đã bắt đầu căng thẳng. Mặt nóng ran, tim đập thình thịch, kỳ cục hơn là lỗ tai cũng ngưa ngứa.

A a a a tại sao lại ngứa tai!

Tần Sương Tinh hoảng hốt xoa tai, cố gắng xua đi cái cảm giác tê tê ngứa ngáy kỳ quái đó.

Kỳ quá… kỳ lạ quá mức! Tại sao chỉ đọc một dòng chữ mà tai lại thấy ngứa! Không hợp lý chút nào!

Thế nhưng càng muốn gạt bỏ, trong đầu càng trào lên những thứ kỳ lạ hơn.

Cậu nhớ ra rồi, cậu hiểu tại sao thấy ngứa rồi. Là cảm giác vành tai dái tai cọ nhẹ vào quần áo người lạ, chất vải cotton mềm mại, căng đầy rắn chắc… Là cảm giác tai và má áp lên cơ ngực.

"Ôi!"

Tần Sương Tinh khổ sở ôm mặt.

Sao lại thế này, sao lại như vậy. Càng muốn quên ký ức lại càng rõ ràng, cái xúc cảm kỳ diệu chưa từng có ấy…

Trời ơi xấu hổ quá!

Sao mình lại… sao mình lại dâm dê như thế hả! Sao đen tối quá vậy!!!

Trái tim đập dồn dập, cậu hít sâu mấy hơi liền, mất một lúc mới bình tĩnh lại.

Khoan đã! Mình quên trả lời rồi!

Tần Sương Tinh hốt hoảng, tay run run vội vàng cầm điện thoại lên.

Khung chat vẫn chưa có tin nhắn mới.

Thế nhưng, khi dòng chữ "Tôi muốn nói chuyện bằng giọng nói" xuất hiện trước mắt, không ngoài dự đoán, như tảng đá lớn rơi xuống mặt hồ.

Bùm!

Lại một lần nữa đánh bật bao tầng gợn sóng trên mặt hồ lòng Tần Sương Tinh.

Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại! Mình đang làm gì vậy? Rốt cuộc đây là cái gì! Cách điện thoại cũng phát tác chứng sợ xã hội hả? Không đúng, không phải bệnh đã đỡ rồi sao, không phải mình còn cảm thấy tình trạng giảm bớt rồi à? Tại sao đột nhiên bộc phát nghiêm trọng thế này a a a a!

Tần Sương Tinh vò khuôn mặt nóng rực của mình, cảm thấy mặt đã bị nhào nặn thành một cục bột nóng hôi hổi.

Cậu hoảng loạn, chán nản, không biết phải làm sao. Cậu do dự rất lâu, ngón tay cứ ngập ngừng trên bàn phím, mãi vẫn không gõ nổi một chữ.

Nói, nói cái gì bây giờ? Phải nói gì với anh ấy đây? Đồng ý hay không đồng ý…

Haizz… Chỉ mới nghĩ thôi mà đã thấy khó thở rồi.

Tần Sương Tinh lại đặt điện thoại xuống, ôm cái mặt nóng rực của mình.

Cậu cảm thấy mình thật vô dụng, chỉ gọi thoại thôi mà đã sợ đến mức này.

Không được!!!

Không hiểu dũng khí từ đâu trào lên. Mang theo chút giận dỗi như kiểu liều mạng, Tần Sương Tinh nghiến răng ấn vào nút "cuộc gọi thoại".

Đến đây đến đây! Mình không sợ! Dăm ba cái gọi thoại! Mình không…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!