Chương 18: (Vô Đề)

Tần Sương Tinh mặc bộ đồ bò sữa, bước đi vụng về tiến vào khu vui chơi.

Nơi này trước giờ cậu chưa từng đến, dù sao thì cậu mắc chứng sợ xã hội mà.

Khu vui chơi thực chất là một khu vực chờ. Một số bác sĩ ở đây sử dụng mô hình khám đặc biệt, trước tiên trò chuyện riêng với trẻ, sau đó mới trò chuyện riêng với phụ huynh. Bởi nhiều vấn đề tâm lý của trẻ liên quan đến bố mẹ. Cách làm này giúp hạn chế sự ảnh hưởng khi phụ huynh có mặt, từ đó hỗ trợ trẻ tốt hơn. Đồng thời giúp phụ huynh nhận ra vấn đề của chính mình.

Khi bố mẹ đang trao đổi riêng trong phòng khám, các bệnh nhân nhỏ tuổi chưa thể tự chăm sóc bản thân hoặc cần người bên cạnh, sẽ được đưa đến khu vui chơi. Tại đây có y tá chuyên trách chăm sóc, chơi cùng các bé.

Linh vật mặc đồ thú bông là một điều mới mẻ, trước nay chưa từng có. Vì thế khi Tần Sương Tinh xuất hiện, cậu được đám trẻ con nhiệt liệt chào đón.

"Woaaa! Bò sữa!"

"Cháu sờ thử được không ạ? Cô y tá ơi, cháu sờ thử một chút được không?"

Cô y tá chủ động bước tới chào hỏi Tần Sương Tinh. Lúc này cậu mới biết bác sĩ Đàm đã nói trước với cô ấy về mình.

"Đừng lo," cô y tá dịu dàng nói, "Mấy bé ở đây đều rất ngoan. Nếu em thấy căng thẳng, cứ nói với chị, chị sẽ đưa em ra sau nghỉ ngơi."

"Vâng, cảm ơn chị." Tần Sương Tinh nhẹ nhõm hẳn, trong lòng tràn đầy biết ơn. Cậu thật sự không giỏi ứng phó với trẻ con, dù gì cậu cũng sợ xã hội.

Người lớn sẽ giữ khoảng cách nhất định khi giao tiếp, chứ trẻ con thì chẳng để tâm đến chuyện đó, huống chi bây giờ cậu là một chú bò sữa. Một chú bò mềm mại lông xù xù, nhồi đầy bông bên trong, sờ vào vừa ấm vừa mềm. Không chỉ bọn trẻ, ngay cả cô y tá cũng không nhịn được mà cười tủm tỉm, nhéo nhẹ một cái lên cánh tay cậu. 

Chỗ bị nhéo là phần tay của bộ đồ thú bông. Cánh tay thật của Tần Sương Tinh được lớp vải bông dày bọc bên trong, hầu như không cảm nhận rõ được lực chạm, chỉ lờ mờ thấy một chút lực, không trực tiếp tác động lên cơ thể.

Bộ đồ là một lớp đệm hoàn hảo, không chỉ bảo vệ cơ thể mà còn bảo vệ tâm lý. Quả là một cách tuyệt vời để rèn luyện khả năng giao tiếp.

Cậu cảm thấy rất an toàn.

Tần Sương Tinh rụt người trong bộ đồ bò sữa, được đám trẻ vây quanh, chậm rãi bước vào khu vui chơi.

Nhiều bé ở đây không phải lần đầu đến, nhưng đây là lần đầu tiên các em nhìn thấy một linh vật thú bông to như thế. Hơn nữa còn biết cử động!

Cậu đội chiếc đầu bò to bự, toàn thân được lớp lông bông bao phủ, không thể nhìn ra được người bên trong trông thế nào.

"…" Tần Sương Tinh thử giơ tay vẫy nhẹ chào các bé.

"Chào anh Bò!"

"Chào bò sữa nha!"

"Anh Bò là anh hay là chị vậy?"

"Bò sữa ơi, em thích anh! Em ôm anh được không?"

Bọn trẻ nhiệt tình vây lấy cậu, như một bầy sao nhỏ xoay quanh mặt trăng.

"!" Tim Tần Sương Tinh lập tức tan chảy.

Đáng, đáng yêu quá!!

Chiếc đầu bò che kín đầu cậu, nhưng phần tầm nhìn không bị che khuất. Cậu có thể lén quan sát thế giới bên ngoài qua đôi mắt tròn xoe của chú bò sữa.

Cậu thấy những đôi mắt long lanh, những khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên đầy háo hức và vui vẻ, đang vây quanh mình. Bàn tay mềm mềm nhỏ xíu cẩn thận chạm vào móng bò lông xù của cậu.

Vì sợ làm đau cậu, động tác của bọn trẻ đều nhẹ nhàng. Có bé còn vừa sờ vừa lễ phép hỏi: Em ôm anh được không? Móng anh dễ thương quá!

Tần Sương Tinh: "Hu hu…"

Mấy bé cũng đáng yêu quá trời luôn ấy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!