Hai người lần lượt hoàn thành nhiệm vụ số hai. "Cuộc phiêu lưu vượt qua sợ xã hội và sợ côn trùng" diễn ra suôn sẻ.
Tần Sương Tinh nhanh chóng nghênh đón nhiệm vụ số 3: Thú bông.
Nhiệm vụ lần này khó hơn một chút so với hai lần trước. Vì lần này cậu phải chủ động tiếp xúc với con người.
Khụ khụ, nghĩ kỹ lại thì, đúng là Vinh Phong giao nhiệm vụ rất có trình tự và nhẹ nhàng.
Sticker tâm trạng — không cần tương tác.
Chạy sáng — vô tình tương tác với chó con.
Còn nhiệm vụ hiện tại — Thú bông, là mặc bộ đồ mascot thú bông, không cần để lộ khuôn mặt thật. Tức là "trốn" trong một lớp bảo hộ an toàn, cách một lớp lớp vỏ bọc, và giao tiếp đơn giản với người khác.
Thậm chí không cần nói chuyện. Cậu chỉ cần đóng vai thú bông, tương tác đơn giản với bọn trẻ là được rồi.
Ban đầu Tần Sương Tinh có hơi căng thẳng, cứ nghĩ Vinh Phong sẽ bắt mình mặc đồ thú bông lên sân khấu nhảy múa hay hát hò gì đó… Nhưng mà không có.
– Cậu từng đến Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần nhỉ? Ở đây.
Vinh Phong gửi qua một định vị.
Tần Sương Tinh có chút bất ngờ. Tất nhiên cậu từng đến Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần, cậu từng điều trị ở đó mà. Nhưng không ngờ địa điểm thực hiện nhiệm vụ lại là Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần!
Nội dung nhiệm vụ rất đơn giản: Trung tâm có một khu vui chơi cho trẻ em. Tần Sương Tinh cần mặc bộ đồ thú bông, chơi với mấy đứa nhỏ ở đó một ngày.
Vinh Phong nói, đúng lúc có bạn làm việc ở đó, đã liên hệ xong hết rồi, cậu chỉ cần tranh thủ thời gian qua là được.
– Tần Sương Tinh: Oa! Là bác sĩ nào vậy? Hay là chị y tá?
– Vinh Phong: Người đó tên là Đàm Hưng Hàng. Cậu biết không?
Tần Sương Tinh ngẫm nghĩ một lát, không có ấn tượng. Cậu mở hồ sơ bệnh án của mình ra xem, phát hiện trước đây chưa từng khám với bác sĩ này.
Lên trang web chính thức của Trung Tâm Tâm Thần thành phố Nghi Giang tra thử, Tần Sương Tinh mới biết, thì ra bác sĩ Đàm là bác sĩ trẻ mới tốt nghiệp không lâu. Bảo sao cậu không biết.
Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần thành phố Nghi Giang là một trong những bệnh viện chuyên khoa hàng đầu cả nước, hẹn chuyên gia cực kỳ khó. Trước giờ mỗi lần Tần Sương Tinh đi khám đều là bố mẹ đặt hẹn trước với các bác sĩ chuyên khoa hàng đầu.
Bác sĩ Đàm này kinh nghiệm chưa nhiều, mới ra trường không lâu. Những bác sĩ trẻ thế này chưa được xếp hạng chuyên gia, chỉ khám ở khu khám bệnh thông thường. Mà trong nhận thức của phần lớn người dân, khu khám thường chủ yếu là kê đơn, làm xét nghiệm, khám sơ bộ. Muốn khám "thật sự", vẫn phải gặp chuyên gia.
Thế nên Tần Sương Tinh chưa từng gặp vị bác sĩ này là điều dễ hiểu.
Vì vậy…
"Chào bác sĩ…"
Nhân dịp cuối tuần không có tiết học, Tần Sương Tinh tranh thủ liên hệ trước với bác sĩ Đàm rồi đúng giờ đến Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần.
Trung tâm bắt đầu tiếp nhận bệnh nhân lúc 8 giờ sáng. Lúc này mới 7 rưỡi, bãi đậu xe phía trước đã kín chỗ.
Tần Sương Tinh bước qua cửa kính, thứ đầu tiên đập vào mắt là hai cây xanh lớn cao hơn người. Khu chờ của trung tâm rất rộng, bài trí ấm cúng vui mắt. Khắp nơi đều có đồ chơi nhỏ và các loại sách thú vị.
Dù gì cũng là bệnh viện chuyên khoa tâm lý. Nhiều bệnh nhân ở đây là trẻ em được bố mẹ đưa đến khám, cũng có học sinh trung học nhưng không nhiều. Tần Sương Tinh từng đến đây vài lần, nên cũng biết đại khái tình hình của bệnh nhân ở đây.
Trẻ em được bố mẹ đưa đến thường vì vấn đề khó tập trung, cảm xúc không ổn định, chẳng hạn như quá rụt rè, hoặc dễ nổi nóng. Học sinh trung học phần lớn là lo âu, trầm cảm, mất ngủ. Nghe nói chủ yếu là do áp lực học hành.
Dĩ nhiên cũng có trường hợp mắc chứng sợ giao tiếp xã hội như Tần Sương Tinh.
Lúc cậu vào đại sảnh, khu chờ đã kín chỗ với đủ lứa tuổi, từ trẻ nhỏ đến người lớn đi cùng bố mẹ. Có lẽ cũng có vài người lớn tự đến khám.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!