Chương 14: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần Sương Tinh chạy bộ trong khu dân cư khoảng nửa tiếng, lúc này mặt trời đã lên hẳn.

Nhà họ cách trường rất gần. Cậu ăn sáng xong đạp xe đến trường, chỉ mới 6 giờ 50 phút. 

Trong trường gần như không có ai. Tiết học đầu tiên là 8 giờ, giờ chưa đến 7 giờ rưỡi nên người đến chiếm chỗ không nhiều.

Đại lộ chính của trường rộng rãi vắng tanh, hai bên là hàng cây ngô đồng tỏa bóng mát rợp đường. Toàn trường chỉ có âm thanh xa xa vọng lại từ nhà ăn, cùng làn hơi nóng lờ mờ bốc lên từ đó.

Nơi có người vẫn còn cách cậu khá xa.

Tần Sương Tinh đẩy xe, hít sâu luồng không khí trong lành buổi sớm. Hôm nay cậu tới sớm, có thể chọn chỗ ngồi tốt ở dãy sau trong lớp, còn có thời gian đọc sách trước nữa…

Chỉ cần dậy sớm, sẽ thấy một ngày dài thật dài, có thể làm được rất nhiều điều. Tần Sương Tinh còn muốn dán thêm một sticker màu xanh nhạt lên khẩu trang.

Cậu đẩy xe, bước đi trên con đường chính trong khuôn viên trường.

Phía trước bất chợt có một bóng người tiến lại.

Cậu theo phản xạ dời mắt đi chỗ khác, giả vờ đang ngắm hoa cỏ ven đường. Đây là chiêu quen thuộc để tránh chào hỏi người khác: Giả vờ không thấy!

Tiếc rằng lần này không hiệu quả.

"Tần Sương Tinh?"

Giọng nói quen thuộc vang lên, lạnh nhạt sắc bén: "Đến sớm vậy."

Tần Sương Tinh: "…"

Là anh ấy!

Cậu cứng người, miễn cưỡng ngẩng đầu: "Chào buổi sáng, anh Tống."

Người trước mặt Tống Tranh, người mà mấy hôm trước cậu vừa gặp.

Anh ta vẫn mặc sơ mi chỉnh tề, cài khuy đến tận nút cổ trên cùng, để lộ phần yết hầu gầy gò trắng trẻo.

Tống Tranh là một trong những người có diện mạo nổi bật nhất trường. Vẻ đẹp của anh ta mang nét lạnh lùng xa cách, chỉ cần nhìn một lần là biết người này không thuộc cùng thế giới với mình.

Đóa hoa nơi núi tuyết, cao xa khó với. Tất cả những từ mô tả vẻ lạnh lùng, xa vời đều có thể dùng cho anh ta.

Thế nhưng lúc này, Tống Tranh lại có quầng thâm mờ mờ dưới mắt, bước ra từ hướng tòa nhà thực nghiệm.

"Anh, anh Tống… anh vừa làm xong thí nghiệm… mới ra ạ?"

Tần Sương Tinh cố gắng nói chuyện trôi chảy, ánh mắt không kiểm soát được cứ nhìn quanh.

"Ừ." Tống Tranh hờ hững đáp. 

Anh ta hơi nâng mắt lên, con người không cảm xúc nhẹ nhàng đảo qua. Không chứa trách móc, cũng không có ý dò xét. Nhưng rất lạnh, lạnh như cây kim nhọn dùng để cố định côn trùng. "Phập" một cái là ghim chết con bọ bé nhỏ trên bảng tiêu bản.

"…"

Tần Sương Tinh bị nhìn đến mức sắp nghẹt thở đến nơi.

A a a a, sao mình lại sợ anh Tống đến vậy! Rõ ràng anh ấy rất tốt, thậm chí còn sẵn lòng dành thời gian giúp mình chuẩn bị hồ sơ xét tuyển nghiên cứu sinh cơ mà. Nhưng… tại sao vẫn cứ…

Trán Tần Sương Tinh bắt đầu rịn mồ hôi, trong khẩu trang cũng nóng hầm hập, hơi thở toàn là khí nóng ẩm ướt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!