Chương 13: (Vô Đề)

Sợ xã hội – Chương 13Sáng sớm ngày hôm sau.

6 giờ sáng, chuông báo thức reo lên. Tần Sương Tinh mở mắt bật dậy, tắt báo thức. Cậu ngồi dậy trên giường, trong lòng đầy mong đợi. 

– Nhiệm vụ thứ hai: Chạy bộ buổi sáng.

Một nhiệm vụ vô cùng đơn giản. Chạy bộ buổi sáng đúng nghĩa là chạy bộ buổi sáng, địa điểm là khu dân cư quen thuộc của cậu. Tần Sương Tinh nhanh chóng thay đồ, đánh răng trước bồn rửa, trong đầu nhớ lại tin nhắn tối qua Vinh Phong gửi cho cậu:

– Nhiệm vụ thứ hai sẽ nâng độ khó một chút.

– Buổi sáng các cậu thường bắt đầu học lúc 8 giờ đúng không? Vậy có thể dậy lúc 6 giờ chứ?

– Chạy bộ trong khu nhà khoảng nửa tiếng, rồi đi học.

Lúc đó Tần Sương Tinh rất bất ngờ:

– Chỉ là chạy bộ thôi? Không có yêu cầu gì khác sao?

Hơn nữa lại chỉ ở trong khu nhà mình? 

Vinh Phong trả lời chắc chắn:

– Đúng vậy.

Vậy thì độ khó nằm ở đâu? Tần Sương Tinh cảm thấy hơi khó hiểu. 

Cậu không phải chưa từng gặp bác sĩ tâm thần. Các bác sĩ chuyên khoa đó đã từng điều trị cho vô số bệnh nhân mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Bản thân Tần Sương Tinh cũng từng đọc rất nhiều sách liên quan đến vấn đề này. Các nhiệm vụ luyện tập trong sách đều là dạng tiến triển dần dần. 

Nhưng chẳng có cái nào giống như nhiệm vụ mà Vinh Phong đưa cho cậu.

Nó… nó rất đơn giản? Thật, cực kỳ cực kỳ đơn giản.

Lúc biết nhiệm vụ này, cậu không hề có chút gánh nặng tâm lý nào. Những chuyện tưởng chừng rất bình thường với người khác như đi chợ hay vào căn

-tin ăn cơm, lại là cả một thử thách đối với cậu. Cậu cần liên tục tự khích lệ bản thân, lặp đi lặp lại việc tự nhủ, đôi khi còn phải ép mình giao tiếp một chút. Chỉ có như thế, cậu mới gom đủ dũng khí để hành động.

Nhưng mà Vinh Phong giao nhiệm vụ hoàn toàn khác biệt. Cực kỳ đơn giản, là một nhiệm vụ mà kẻ yếu đuối như cậu có thể dễ dàng hoàn thành.

Tần Sương Tinh không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào. Hay nói đúng hơn, rất nhiều cảm xúc khác nhau đang dần dần ùa đến trong lòng cậu. Yên tâm, cảm động, mong chờ… Đúng vậy, cậu chậm chí còn bắt đầu mong chờ nhiệm vụ ngày mai.

Nhiệm vụ đầu tiên "Sticker cảm xúc" đã đem đến cho cậu một niềm vui bất ngờ. "Chạy bộ buổi sáng" sẽ mang đến điều kỳ diệu gì tiếp theo? 

Trước đây cũng từng có bác sĩ khuyên cậu nên rèn luyện thân thể… Nhưng Tần Sương Tinh lại vô thức cảm thấy khác biệt. 

Yêu cầu của Vinh Phong là chạy bộ trong khu nhà lúc 6 giờ sáng. Nghe theo lời anh ấy, nhất định sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ ngoài dự đoán.

Tần Sương Tinh tràn đầy mong đợi.

Dậy lúc 6 giờ sáng vào mùa hè thật ra không khó. Trời sáng từ 5 giờ, Tần Sương Tinh đã tự tỉnh dậy lúc 5 giờ. Giống hệt như hồi tiểu học, háo hức trước buổi du xuân. 

Buồn cười thật.

Tần Sương Tinh không nhịn được tự giễu bản thân. Chỉ chạy bộ trong khu nhà thôi, vậy mà phấn khích cứ như học sinh tiểu học sắp được đi chơi xuân. May mà hôm qua không hào hứng đến mức cả đêm không ngủ được. Trái lại, cậu ngủ rất ngon. 

Cậu mở mắt đúng 5 giờ sáng. Bầu trời ngoài rèm cửa mang sắc xanh rất đặc biệt. Mặt trời chưa mọc, nhưng cũng sắp mọc. Tầng mây dày mang theo sắc xám chì xanh nhạt trôi lơ lửng trên trời.

Đã nói 6 giờ mới dậy thì phải đúng 6 giờ. Tần Sương Tinh không định tự tiện dậy sớm hơn. Nhưng mà… xem mặt trời mọc một chút chắc là không sao đâu nhỉ?

Tần Sương Tinh nhảy khỏi giường, kéo rèm cửa sổ ra, rồi ngoan ngoãn nằm lại xuống giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!