Chương 12: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba ngày sau.

– Tôi cứ lo sẽ có ai đó hỏi tôi.

Tần Sương Tinh cầm di động, ngồi cạnh bàn trong phòng ngủ của mình.

Cửa sổ mở ra, gió đêm đưa hương gỗ long não tới, là một đêm hè thoải mái. Bên cạnh chiếc đèn bàn nhỏ, máy tính đang bật.

Tần Sương Tinh với tư thế kinh điển "sinh viên đại học vừa học vừa chơi" nhắn tin với Vinh Phong.

– Kết quả không có ai phát hiện chuyện này.

Cậu đang kể cho Vinh Phong nghe cảm nhận của mình khi thực hiện nhiệm vụ Sticker tâm trạng.

Giữa bọn họ có mối quan hệ "Chinh phục nỗi sợ sâu sợ xã hội". Cậu không cần chụp ảnh quay video hoặc lưu lại chứng cứ, chứng minh mình đã làm xong nhiệm vụ. Yêu cầu duy nhất của Vinh Phong là kể lại cho anh nghe cảm giác khi làm nhiệm vụ, và có cảm thấy nhiệm vụ này quá khó hoặc nhàm chán hay không.

Trước kia Tần Sương Tinh đi Trung Tâm Sức Khỏe Tâm Thần từng bị bác sỹ khoa tâm thần yêu cầu làm việc tương tự. Bởi vậy cậu chấp thuận khá dễ dàng. Mà việc "Không cần lưu lại chứng cứ chứng minh việc đã làm" càng khiến cậu thả lỏng.

Cậu có cảm giác được tin tưởng, cảm thấy an tâm.

– Vinh Phong: Thật ra trừ người thân quen, đa số mọi người sẽ không nhìn chằm chằm cậu. Cậu có thể thả lỏng một chút, đừng sinh hoạt như diễn viên lên sân khấu biểu diễn dưới ánh đèn flash.

– Vinh Phong: Cậu có thể sống nhẹ nhàng tự tại hơn.

– Tần Sương Tinh: Đúng vậy.

Tần Sương Tinh thở phào một hơi, khóe miệng vô thức mỉm cười. Trước khi làm nhiệm vụ này, cậu không biết mục đích thật sự của Sticker tâm trạng không phải là để cậu biểu đạt tâm tình thông qua Sticker, mà là để cậu nhận ra rằng, ánh mắt của người khác không gắn chặt trên người cậu suốt 24 giờ.

Mỗi hành động của cậu thật ra không được người ta để ý mấy.

Điều này làm cậu nhẹ lòng hơn nhiều.

Trước kia cậu rất sợ mình làm sai, sợ mình nói chuyện ấp a ấp úng, trì hoãn thời gian người khác, sợ mình mặc quần áo lỗi thời khiến người khác ngứa mắt. Thậm chí sợ mình quá căng thẳng dẫn tới biểu cảm cứng đờ, sợ mình miễn cưỡng cười quá mức khó coi, làm người khác ghét.

Nhưng mà trên thực tế, chẳng có ai nhìn chằm chằm cậu từng giây từng phút.

Ngày đầu tiên mang sticker ra cửa, cậu có hơi lo lắng, liệu có ai tới hỏi cậu xài sticker này là có ý gì hay không.

Tới buổi chiều, cậu thả lỏng tâm trạng đổi một sticker khác, lại nhịn không được suy nghĩ, liệu có ai tới hỏi cậu vì sao đổi sticker hay không.

Thực tế đương nhiên là không ai tới hỏi. Cho dù mấy ngày kế tiếp cậu dùng mỗi ngày một loại sticker khác nhau ra cửa, chưa chắc người ta đã biết cậu đổi khẩu trang đổi sticker.

Cậu cũng chợt nhận rằng…

Đúng vậy, ai tới thì mặc kệ.

Thế là nhỏ nhen được một việc.

Vậy mà vì sợ bị người khác hỏi, cậu đã cảm thấy bối rối, lo âu trước. Toàn lo lắng dư thừa!

Tần Sương Tinh cảm thấy buồn cười vì bản thân lo lắng quá độ. Cậu nhịn không được gõ ba chữ vào khung thoại:

– Cảm ơn anh.

Bên kia thành phố, ký túc xá trung đội phòng cháy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!