Chương 41: (Vô Đề)

Nửa đường Tô Vân dẫn một đoàn người ngựa tiến lên, yểm hộ cho hai người Cố Cẩn an toàn rút lui, binh sĩ tứ phương thuận thế vây lại, ngăn chặn đám sơn phỉ đuổi sát đến.

Thành bại đã định, chuyện sau đó Cố Cẩn không quan tâm nữa, sau khi nói một câu 'không giết người đầu hàng, chọn người thu nhận vào phủ' để lại cho Tô Vân, thì bị Hứa Phong Đình nửa kéo nửa đẩy đi vào trại:

"Ê ê! Nương tử, chuyện gì mà cuống cuồng như vậy?"

Hứa Phong Đình nhìn sang vết thương trên cánh tay phải của Cố Cẩn, nhíu mày nói:

"Vết thương trên tay đệ cần phải rửa sạch rồi băng bó."

Mấy ngày nay gọi nương tử quen rồi, nhất thời thuận miệng đã nói ra, hai người đều không cảm thấy có chỗ nào khác thường, mà trái lại là Tô Vân phía sau nhìn bóng lưng biểu đệ nhà mình rời đi, vẻ mặt vô cùng kỳ lạ.

Hứa Phong Đình dẫn Cố Cẩn vào phòng ngồi xuống, lúc xé toạc ống tay áo bị lưỡi đao xước rách ra giúp hắn, nhưng thấy vết thương đã bắt đầu tự khép lại, máu thịt mới và y phục dính vào nhau, trái lại có chút nan giải.

"Không cần do dự, trực tiếp xé đi là được rồi."

Nói xong, Cố Cẩn giơ tay muốn xé ống tay áo xuống nhưng bị Hứa Phong Đình ngăn lại, giọng của anh vẫn nhẹ nhàng từ tốn như vậy, lọt vào tai thiếu niên dịu dàng vô cùng:

"Đừng tự làm mình bị thương, để ta cho."

Cố Cẩn ngẩn người, dưới ánh nến sáng rực, thanh niên nghe lời rũ mắt, vẻ mặt tâm trung, mấy sợi tóc đen lặng lẽ buông xuống che đi một nửa khuôn mặt, hắn vô thức giơ tay ra, giúp người kia vén tóc ra sau tai.

Chút hành động nhỏ này không bị phát hiện, Hứa Phong Đình đang đấu tranh với y phục của Cố Cẩn, thầm nghĩ tố chất thân thể của người này có phần quá tốt, chỉ chậm một chút thôi là vết thương đã tự cầm máu, bắt đầu có chiều hướng tự khép lại.

Điều anh không biết là, từ nhỏ tiểu thế tử đã lớn lên trong cảnh tàn sát khốc liệt, bị thương chảy máu là chuyện thường tình, bị thương nhiều rồi đương nhiên năng lực khôi phục của cơ thể cũng trở nên mạnh hơn, đây vẫn là lần đầu tiên có người nói với Cố Cẩn:

Đừng làm mình bị thương.

Nửa khắc sau, cuối cùng đã lấy được ống tay áo xuống.

Hứa Phong Đình đứng dậy thấm ướt khăn, lau đi vết máu đông cứng trên cánh tay giúp Cố Cẩn, nghĩ đến đoạn đối thoại vừa nãy nghe thấy trước sơn trại, anh không nhịn được liền hỏi:

"Thu nhận sơ phỉ vào phủ, có thể sẽ có hiềm nghi nuôi tư binh, tại sao phải làm như vậy?"

Câu này không chỉ là đang hỏi, mà cũng là một lời nhắc nhở khéo léo, phỉ binh hơn nghìn người, nếu triều đình có ý điều tra, có thể sẽ gán tội mưu nghịch tạo phản.

Không ngờ Cố Cẩn lại không chút là lắng mà nói thẳng:

"Thứ đệ cần, chính là tư binh."

Hứa Phong Đình kinh hãi, thầm nghĩ đây là lời anh có thể nghe sao?

Nuôi tư binh làm gì? Thật sự muốn mưu phản ư? Người biết chuyện là anh có phải sẽ bị diệt khẩu không?

Suy nghĩ mãi, tay không để ý đã lau đến vết thương, máu tươi chảy ròng ròng ra ngoài, Hứa Phong Đình lập tức đứng dậy, có chút không dám nhìn Cố Cẩn:

"Xin lỗi, ta tìm chút thuốc cầm máu."

Cố Cẩn làm sao không đoán ra được tại sao người này lại biến sắc chứ, hắn nhìn bóng lưng hoảng loạn đi tìm thuốc của đối phương, lên tiếng trấn an:

"Huynh đừng sợ, đệ nuôi tư bình chẳng qua là để tự bảo vệ mà thôi."

Động tác tìm thuốc của Hứa Phong Đình khựng lại, chỉ nghe đối phương nói tiếp:

"Mấy ngày trước tân đế đăng cơ, chuyện đầu tiên làm chính là quét sạch triều đường, loại sạch những bè phái của thái tử trước đây, ngay cả những lão thần kia cũng không buông tha."

"Tân đế đa nghi, lại bạo ngược vô thường, nói không chừng ngày náo đó sẽ ra tay với phủ Hoài An Vương, đệ cần một đội binh của mình để làm át chủ bài."

Thì ra là vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!