Vua Hạ vừa nói xong, ánh mắt của những người có mặt liền nhìn sang tiên trưởng trong truyền thuyết.
Người đó mặc một bộ y phục cưỡi ngựa màu trắng, eo thon chân dài, tỉ lệ cực chuẩn, tiếc là đầu đội màn che nên không nhìn rõ mặt.
Phần lớn những người ở đây đều chưa từng thấy qua mặt của Tử Minh tiên trưởng, chỉ là từng nghe đến trong lời đồn, không khỏi thì thầm nói nhỏ:
"Nghe nói Tử Minh tiên trưởng tuổi tác đã lớn, sao ta nhìn thế nào cũng không thấy giống vậy?"
"Ta cũng đang định nói đây, dáng người này sợ là nam kỹ của Thanh Phong quán cũng không sáng bằng."
"Quả thật, các ngươi nhìn cái eo kia xem, cái chân đó nữa, nếu như quấn trên người..."
Ngay lập tức, tiếng loảng xoảng liền vang lên, ngắt lời nói chuyện của đám người, ánh mắt của vua Hạ cũng nhìn qua:
"Hoài An Vương, chuyện gì mà kích động vậy? Thế mà lại đập vỡ chén trà luôn à?"
Hoài An Vương còn chưa kịp trả lời, đã nhìn thấy Cửu hoàng tử đối diện ngước mắt nhìn sang, cười khẩy nói:
"Hoàng thúc nói chuyện phải chú ý chừng mực chút."
Hoài An Vương nhìn mảnh sứ vỡ dưới đất, bên cạnh còn có quân cờ màu đen.
Trong số những khách khứa ngồi đầy ở đó, chỉ có trước mặt của Cửu hoàng tử vừa lên tiếng lúc nãy có đặt bàn cờ, ông ta giận dữ đứng dậy, chỉ vào Mặc Hoà Dã đối diện rồi quát to:
"Là ngươi làm!"
Nói rồi, Hoài An Vương vội ngẩng đầu lên, giải thích với vua Hạ:
"Bệ hạ, thần đệ chưa từng đụng vào chén trà, là Cửu hoàng tử ném quân cờ làm chén trà rơi vỡ, hại thần đệ thất lễ trước mặt bệ hạ!"
Mặc Hoà Dã chớp mắt vô tội, cậu nhặt quân cờ trước bàn lên, sau đó buông tay, quân cờ màu đen rơi lộc cộc đến đối diện, rơi chuẩn xác bên cạnh chén trà bị vỡ không chút sai lệch:
"Vừa nãy chính là như vậy, quân cờ không cẩn thận lăn qua, ta với hoàng thúc không thù không oán, tại sao phải hại thúc?"
Hoài An Vương bị chọc tức không nói nên lời, chỉ vào người trước mặt, kêu ngươi ngươi cả buổi cuối cùng chỉ quay đầu nói với vua Hạ:
"Bệ hạ! Người phân xử cho thần đệ đi!"
Vua Hạ bị làm ồn đến đau đầu, gần đây tính tính của ông vốn đã không tốt, cũng không có kiên nhẫn gì để xử lý chuyện nhỏ nhặt này, nhíu mày nói một cách khó chịu:
"Tại sao Tiểu Cửu phải đập vỡ chén trà của đệ, Hoài An Vương, nếu như đệ không muốn tham gia buổi săn mùa xuân này, thì về phủ đi."
Hứa Phong Đình ngồi bên cạnh vua Hạ, vẫn luôn quan sát động tác của Mặc Hoà Dã, đương nhiên cũng nhìn thấy hết cảnh tượng vừa nãy, thấy thiếu niên giả vờ như vô tội khiến anh vui mừng không thôi, may mà có màn che chắn, không đến mức để người ta nhìn ra manh mối.
Có người thích thú có người rầu rĩ, Hoài An Vương bỗng dưng bị gán cho tội thất lễ, trong lòng rất tức giận, nhưng lại không thể phát tác, chỉ đành hậm hực liếc nhìn Mặc Hoà Dã, sau đó miễn cưỡng quay lại chỗ ngồi, nhưng đối phương lại không định buông tha cho ông ta như vậy.
Giọng nói của thiếu niên biếng nhác, mang theo chút nụ cười thờ ơ:
"Nếu hoàng thúc có tiện thì giúp ta nhặt quân cờ dưới đất lên đi."
Đây là quân cờ mà ca ca tặng cậu, vứt đi thì tiếc lắm.
Hoài An Vương: ???
Ông ta đang định lên tiếng mắng một trận, ngước mắt lên nhìn thấy ánh mắt không đồng tình của vua Hạ thì gượng ép nuốt cơn giận vào trong, nhặt quân cờ dưới đất lên vô cùng ấm ức, tay hơi dùng sức ném quân cờ qua.
Cờ đen ập thẳng đến mang theo lửa giận ngút trời của Hoài An Vương, lúc sắp đập vào mắt thì bị chặn lại, rơi vào lòng bàn tay thiếu niên.
Mặc Hoà Dã dời tay ra, lộ ra con ngươi trầm lạnh, cong môi cười rất quỷ dị:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!