Mười năm sau, núi Bạch Vân.
Hạ qua đông đến, thu đi xuân về, cỏ cây ở đây đều đã cao lên một đoạn, cùng trưởng thành với đó còn có một người từng là một cậu nhóc.
Nắng sớm nhẹ nhàng chiếu vào trong phòng, chiếu lên người thiếu niên ngây ngô nhưng đầy năng lượng:
Vai rộng eo thon, thân hình thẳng tắp, do chăm chỉ luyện võ nên đường cong cơ bắp săn chắc lại mượt mà, thêm một phần cường tráng, bớt đi một phần gầy yếu, vừa vặn là dáng vẻ thích hợp nhất của thiếu niên, mỗi một hoa văn đều mang theo sức sống mạnh mẽ.
Hứa Phong Đình nằm trên giường, tay chống đầu, ung dung nhìn đứa trẻ thay y phục, cảm thán trong lòng:
Thân thể khoẻ mạnh, đúng là khiến người ta ngưỡng mộ mà.
Một thân huyền y khoác lên toàn bộ cơ bắp rắn chắc, thiếu niên xoay người qua, lộ ra một khuôn mặt cực kỳ anh tuấn, ngũ quan của cậu thâm thuý, một đôi mắt đen láy như mực, đuôi mi mắt vẽ một đường sắc bén, trông vô cùng ác liệt, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mím chặt, không phải dáng vẻ dễ tạo thiện cảm mà trái lại còn rất lạnh lùng.
Nhưng sau khi chạm mắt với người trên giường thì vô thức cong khoé môi, trong phút chốc, vẻ lạnh lùng hoàn toàn biến mất như băng tan vào nước, trong đáy mắt là nụ cười nhẹ nhàng.
Không biết đã nhìn thấy thứ gì, nụ cười trong mắt Mặc Hoà Dã hơi khựng lại, nhìn chăm chăm vào Hứa Phong Đình.
Chắc là người này vừa thức dậy, áo trong khoác lỏng lẻo trên người lộ ra xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp, nhìn kỹ sẽ phát hiện phía trên hơi đỏ, ngay cả trên cổ cũng rải đầy những vết đỏ, chỉ là chủ nhân hoàn toàn không nhận ra.
Để ý thấy ánh mắt của Mặc Hoà Dã, Hứa Phong Đình vô thức sờ cổ, hỏi:
"Có phải lại đỏ rồi không?"
Nói rồi, anh buồn bực lẩm bẩm một tiếng:
"Có thể là gần đây bị dị ứng rồi, mỗi lần ngủ dậy đều như thế, lúc ngủ cũng không ngon giấc, hay là mấy hôm nữa tìm một ngôi chùa để cúng bái đi, cứ cảm thấy đã dính phải thứ gì đó dơ bẩn rồi vậy."
Hứa Phong Đình vẫn còn thấy kỳ lạ, hoàn toàn không để ý lỗ tai của thiếu niên trước mắt bỗng đỏ lên, sau đó chột dạ dời mắt sang chỗ khác.
Gần đây lớn gan quá rồi, không ngờ lại bị phát hiện ra bất thường, xem ra sau này phải cẩn thận chút.
Mặc Hoà Dã nghĩ như vậy, vẫn không quên biện bạch cho mình:
"... Có thứ gì dơ được chứ, cơ thể không khoẻ nên mới ngủ không ngon giấc, qua mấy ngày nữa ta hầm canh gà cho huynh bồi bổ sức khoẻ.
Để tránh cho đối phương nhìn ra manh mối, cậu không dám nán lại ở trước giường quá lâu, bèn xoay người đến tủ đồ tìm y phục, lúc quay lại thì lỗ tai ửng đỏ đã tan hết rồi, vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn chu đáo của cô vợ nhỏ:
"Ca ca mặc y phục vào trước đi, hôm nay là buổi săn mùa xuân, phụ hoàng mời huynh cùng dự lễ:
Hứa Phong Đình hoàn toàn không biết chuyện này, nghe vậy cũng không quan tâm đến vết đỏ kỳ lạ trên người nữa, lập tức bò dậy khỏi giường:
"Sao không nói trước với ta chuyện này?"
Mặc Hoà Dã thản nhiên ngước mắt lên, liếc nhìn người này với vẻ mặt khó hiểu, cũng không giải thích gì.
Mấy năm nay nhờ có cậu dày công chăm sóc nên sức khoẻ của con ma bệnh đã đỡ hơn rất nhiều, thời gian cũng không làm cho anh có được sự chín chắn của một thanh niên, vẫn giống như thiếu niên năm nào, ngây thơ trong veo, sắc mặt cũng ngày càng tốt hơn, làm tôn lên cho khuôn mặt đó càng xinh đẹp hơn người, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua cũng đủ để thu hút thần hồn của người khác.
Dáng vẻ như thế, nếu đưa đến buổi săn mùa xuân, sợ là sẽ mang đến không ít sự h*m m**n.
Cậu không muốn đưa con ma bệnh tham gia buổi săn mùa xuân.
Hôm qua vào cung, vốn định thảo luận chuyện này với phụ hoàng, nhưng vì lỳ do xà cổ mà sức khoẻ của vua Hạ ngày càng tệ, tính khí cũng ngày càng nóng nảy, mới nói mấy câu đã mất kiên nhẫn, xua tay bảo cậu về, vì vậy hôm nay mới nói cho đối phương biết chuyện này.
Hứa Phong Đình không biết những tâm tư này của Mặc Hoà Dã, chỉ nghĩ là đứa trẻ quên nói thôi, nên cũng không để ý.
Thay y phục xong đang định ra ngoài, đột nhiên trước mặt phủ một lớp lụa trắng:
"Đồn rằng Tử Minh tiên trưởng là một ông lão trăm tuổi, tóc bạc mặt hồng hào, giọng nói như thiếu niên, ở buổi săn mùa thu rất nhiều người, ca ca vẫn nên đội mũ mành đi, để tránh lộ sơ hở."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!