"001, ngươi tỉnh rồi à?"Hứa Phong Đình thầm gọi một tiếng, nhưng không được đáp lại ngay, một lúc trôi qua mới nghe thấy tiếng của 001:
"Còn không tỉnh nữa là cậu sẽ bị thế giới này xoá bỏ mất! Theo như kiểm tra đo lường có người bóp méo cốt truyện, năng lượng thế giới đã sản sinh ra dao động, suýt chút đã xoá bỏ người từ ngoài đến, vẫn may tôi đã cưỡng chết kết thúc ngủ đông, che giấu đi hơi thở của cậu."
Che giấu hơi thở đã hao tổn quá nhiều năng lượng của nó, rõ ràng giọng nói của 001 đã yếu đi rất nhiều, đồng thời còn có chút bất lực:
"Ký chủ, chẳng phải tôi đã thiết lập cảnh báo nhắc nhở rồi à? Sao cậu còn câu dẫn nhân vật chính công vậy?"
Cái từ câu dẫn này dùng như vậy à...
Nghĩ đến lời cảnh báo hôm đó, Hứa Phong Đình cũng rất cạn lời:
"Hình như lời cảnh báo của ngươi có vấn đề, lúc đó tôi đã lên xe ngựa của thái tử rồi, một lúc sau mới nghe thấy nhắc nhở, muốn rời đi cũng đã không kịp nữa rồi."
Nghe vậy, 001 im lặng một lúc lâu, lúc lên tiếng lần nữa, giọng nói ảo não:
"Tôi đã kiểm tra một lượt, quả thật có vấn đề, lúc đó năng lượng quá thấp gần như bị động rơi vào ngủ đông, không kịp kiểm tra kỹ càng, quên mất nâng cấp độ nhạy bén, tạo nên cục diện ngày hôm nay, tôi cũng có phần nguyên do, xin lỗi."
"Không sao, ngươi cố hết sức rồi."
Hứa Phong Đình cũng không có ý chất vấn, việc cấp bách trước mắt là dẫn cho cốt truyện quay về quỹ đạo, anh hỏi 001:
"Bây giờ làm sao? Cốt truyện còn kéo về lại được không?"
So với vẻ hoang mang của Hứa Phong Đình, dường như 001 đã bình tĩnh trở lại, nó phân tích:
"Thật ra chỉ cần đảm bảo tuyến tình tiết không thay đổi, tâm ý của nhân vật chính thế nào cũng không quan trọng, chỉ có điều thái tử là nhân vật chính công, suy nghĩ của y quan trọng hơn bất cứ ai, như vậy mới dẫn đến năng lượng dao động, nhưng vấn đề này tôi đã giải quyết giúp cậu rồi."
Hứa Phong Đình nghe ra được ý của đối phương:
"Cho nên tiếp theo đây, tôi chỉ cần đảm bảo thái tử đồng ý chuyện liên hôn mấy ngày sau, như vậy là được rồi đúng không?"
"Đúng vậy, nhưng cậu không cần hết sức khuyên bảo, thái tử sẽ đồng ý thôi."
Giống như câu 'cậu sẽ không thất bại' nói ngày hôm đó, có vẻ hệ thống nắm rất chắc chuyện phía sau.
Hứa Phong Đình không biết đối phương khẳng định từ đâu đến, đang định hỏi kỹ, thì nghe 001 vội vã nói:
"Ký chủ, thời kỳ ngủ đông của tôi vẫn chưa kết thúc, lần này đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, sợ là thời kỳ ngủ đông sẽ kéo dài, lần sau tỉnh lại cũng không biết là khi nào, trong thời gian tôi ngủ động, tuyệt đối đừng đến gần nhân vật chính thụ, năng lượng hiện tại của cậu quá yếu, nhất định phải nghĩ cách tránh xa, nếu không sẽ nguy hiểm tính mạng, nhớ cho kỹ..."
Một trận tiếng điện lưu vang lên, đầu óc lần nữa rơi vào yên tĩnh, 001 trở về trạng thái ngủ đông.
Thảo nào hôm qua chạm mặt với nhân vật chính ở phía sau đã cảm thấy sức lực toàn thân đều bị khoét rỗng, hôm nay lúc tỉnh dậy, thậm chí còn bắt đầu ho ra máu, thì ra quả thật là vì không cùng từ trường, Khương đại nhân kia đánh bậy đánh bạ trái lại đã nói trúng trọng điểm.
Cuộc đối thoại chỉ một người chiếm thế chủ đạo không tốn bao nhiêu thời gian.
Thấy tiểu tiên trưởng vẫn luôn cúi đầu không nói, Mặc Trạch Vũ còn tưởng mình đã doạ người ta sợ rồi, y vội lùi về sau mấy bước, giữ lại một khoảng cách khiến đối phương an tâm, sau đó thở dài bất lực:
"Ta sẽ không ép huynh làm gì cả, nếu không muốn vào cung, huynh có thể tiếp tục làm tiên nhân trên núi Bạch Vân, nhưng đừng hiểu lầm tâm ý của ta nữa có được không?"
Mặc Trạch Vũ có thể nhìn ta, thiếu niên không có tình yêu với mình, khi một bên tình nguyện mà bên còn lại vô ý, thì có vài suy nghĩ hiển nhiên không thể lộ ra ngoài; nếu không phải vừa nãy quá gấp gáp, y không định nói rõ, nếu hôm nay nói ra rồi lại khó tránh thấy thấp thỏm, lo lắng đối phương sẽ càng tránh né hơn.
"... Ta hiểu ý của điện hạ rồi, xin lỗi."
Tiếng xin lỗi này, không chỉ là vì hiểu lầm vừa nãy, mà còn là lời từ chối uyển chuyển.
Rõ ràng là câu trả lời như dự đoán, nhưng sắc mặt của thái tử vẫn khó tránh thất vọng, nhưng phần lớn là vì cảm giác xa cách trong giọng điệu của đối phương, khiến y cảm thấy lòng hoảng loạn, lo lắng sau này không còn cơ hội gặp lại nữa, vô thức tới gần thêm một bước.
Hồi chuông cảnh báo vang lên trong lòng Hứa Phong Đình, lo đối phương sẽ làm ra chuyện gì quá kích, anh bình tĩnh cách xa ra một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!