Để lại vết máu trên tay rất khó chịu, Hứa Phong Đình tìm một cái khăn tay sạch lau đi, đang định trở về giường nằm tiếp ánh thì ánh mắt lướt thấy một vầng sáng không khỏi khựng lại.
Chỉ thấy trên bàn đặt một vật kim loại hình ống, hiện lên rất rõ dưới ánh nắng chiếu vào.
Vừa nãy Khương Lễ ngồi đây hình như đang mân mê thứ này.
Sao lại trông... Có hơi giống kính viễn vọng?
Hứa Phong Đình cầm ống kim loại tựa tựa kính viễn vọng trên bàn lên, đánh giá cái trước mắt, ngạc nhiên vui mừng phát hiện đúng là có tác dụng to lớn, thế là vội mở cửa sổ nhìn xung quanh.
Cứ như vậy nhìn quanh vô định, đột nhiên trước mắt đập vào một toà kiến trúc quen thuộc.
Kia chẳng phải là phủ Thái Thủ sao?
Tiếc là cự ly phỏng đại trước mắt không đủ, không nhìn thấy tình bình bên trong phủ, nếu không còn có thể nhìn thấy tình hình của đứa trẻ.
Sau khi rời mắt, Hứa Phong Đình quan sát kỹ ống kim loại trong tay, phát hiện đây là kính viễn vọng khúc xạ giai đoạn đầu, theo lý mà nói chắc hẳn có thiết bị có thể chỉnh tiêu cự.
Nghĩ đến đây, anh thử lần mò một lượt, chốc lát quả nhiên đã tìm thấy cơ quan có thể chỉnh tiêu cự, mắt lập tức sáng lên.
Lúc ở bòng bệnh quá nhàm chán, Hứa Phong Đình thích tìm tòi mọi thứ, mặc dù bố mẹ rất ít đến thăm anh, nhưng về mặt tiền bạc thì chưa từng thiếu thốn, ngay cả chỗ ở cũng là phòng bệnh cao cấp, cần gì thì cứ đặt hàng online rồi nhờ y tá mang vào bệnh viện, trong số đó bao gồm cả một bộ kính viễn vọng thiên văn.
Tốt xấu gì cũng là người từng chơi qua kính viễn vọng thiên văn, cái kính viễn vọng đơn giản trước mắt thoáng cái được được Hứa Phong Đình hiểu nguyên lý, anh giơ ống kim loại lên lần nữa, lần này đã nhìn rõ được cảnh bên trong phủ Thái Thú không chút cản trở.
Lướt qua một vòng, rất nhanh đã tìm thấy nơi đứa trẻ ở, lúc anh nhìn qua đúng lúc thấy một người đang bưng thuốc, mở cửa phòng ra thế là mọi thứ trong phòng đều thấy hết.
Tiểu hoàng tử đang nằm trên giường bệnh dưỡng thương, bên giường còn có Mặc Trạch Vũ, hình như hai huynh đệ đang nói chuyện, người vừa nãy bưng thuốc vào mặc thanh y, chắc hẳn là Phong Hoan Ý.
Thấy ba người ở cùng rất hoà hợp, Hứa Phong Đình cũng yên tâm hơn.
Xem ra cốt truyện đang tiến hành bình thường.
Đúng lúc này, đột nhiên thái tử ra ngoài, chớp mắt đã rời khỏi phạm vị của kính viễn vọng.
Không chờ Hứa Phong Đình nghi ngờ, đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng ngạc nhiên mừng rỡ:
"Không ngờ huynh lại biết dùng cái này? Sao nào? Chơi vui không!"
Hứa Phong Đình hoàn hồn lại, trả kính viễn vọng về với chủ rồi cười hỏi:
"Cũng rất thú vị, làm sao Khương đại nhân lại nghĩ đến việc làm thứ này?"
Khương Lễ đặt bát thuốc trong tay xuống, nhận lấy kính viễn vọng mà đối phương đưa:
"Đây không phải thứ ta nghĩ đến, là Phong Hoan Ý mang từ nước Thần qua, nghe nói là đồ chơi phương Tây, gọi là kính viễn vọng gì đó, ta thấy thú vị nên đòi thái tử cho, cũng có điều chỉnh một chút."
Hắn nâng kính viễn vọng trong tay lên, nhíu mày trầm tư:
"Ta cảm thấy thứ này có thể lấy để quan sát đo đạc thiên tượng, có điều trước mắt khoảng cách có thể nhìn thấy vẫn chưa đủ xa, có lẽ phải làm nó to hơn, dài hơn chút mới xem được xa hơn, nhưng nếu như vậy thì lại quá cồng kềnh, không dễ cầm."
Hứa Phong Đình vừa nghe đã biết, Khương Lễ muốn làm kính viễn vọng thiên văn, chuyên đề quan sát đo đạc thiên tượng, đúng lúc anh cũng có hứng thú, thế là dùng kiến thức mình biết đưa ra vài kiến nghị:
"Đại nhân có thể thử đổi nguyên liệu, dùng gỗ sẽ nhẹ hơn, tăng độ dài thân ống, đồng thời mở rộng đường kính, có lẽ sẽ hiệu quả."
Con người anh quá lười mà lại biết nhiều thứ, nhưng lười không muốn làm, nói cho Khương Lễ cách cải tiến cũng hy vọng đối phương có thể giúp mình ra tay nghiên cứu, nếu thật sự nghiên cứu được thì có thể lấy chơi cho đã.
Khương lễ ghi lại hết những gì Hứa Phong Đình nói, sau khi cân nhắc một lượt, cảm thấy rất có lý liền thán phục:
"Không ngờ Tử Minh tiểu hữu lại hiểu những thứ này, đợi ta nghiên cứu ra kính thiên văn sẽ đến núi Bạch Vân tìm huynh chưa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!