Hứa Phong Đình nhìn căn phòng không một bóng người, đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, anh vô thức suy nghĩ:
Đây không phải tình tiết trong sách, lẽ nào lại là cốt truyện phản phệ? Cậu nhóc có xảy ra chuyện gì không đây?
Để ý thấy tâm trạng của người bên cạnh có thay đổi, Khương Lễ lập tức an ủi:
"Đừng lo lắng, mỗi con đường ở thành Vụ Châu đều có người tuần tra, chỉ cần hỏi một lát là có thể biết tiểu điện hạ đang ở đâu."
Cũng vì thế thái tử mới không sắp xếp người trông chừng ở phủ Thái Thú, dẫu sao khắp thành cũng là người của mình, căn bản không cần phải trông giữ một trạch viện, không ngờ lại vì sơ suất nhất thời mà để Cửu hoàng tử mất tích.
Khương đại nhân còn chưa kịp cảm thán, đã hoảng loạn dẫn người ra ngoài phủ Thái Thú, vừa ra khỏi cổng phủ liền gặp một tiểu thị vệ tuần tra, ông ta vội vàng chặn người lại:
"Có thấy qua tiểu điện hạ?"
Đúng như vừa nãy Khương Lễ đã nói, mỗi con đường đều có người chuyên trách trông coi, mà con đường gần phủ Thái Thú chính là tiểu thị vệ này canh, đối phương xác nhận quả thật đã từng gặp qua Cửu hoàng tử:
"Khoảng nửa canh giờ trước, tiểu điện hạ đã đi cùng một người phụ nữ rồi, hình như có có dân lưu lạc mới đến, vẫn chưa kịp sắp xếp."
Nói rồi, tiểu thị vệ cảm thấy tò mò:
"Đây chẳng phải là nhiệm vụ thái tử điện hạ phân cho tiểu điện hạ ư? Sao đại nhân lại đến hỏi ty chức?"
Khương Lễ nghe vậy bèn mắng hắn, ông ta tức giận nói:
"Chuyện gì mà lại cần một đứa trẻ bảy tám tuổi làm hả! Ta hỏi ngươi, người phụ nữ đó dẫn tiểu đi hạ đi về hướng nào?"
Tiểu thị vệ bị cơn giận đến bất ngờ của giám chính đại nhân doạ giật mình, cẩn thận dè dặt chỉ phương hướng:
"Hình như là đi về phía tường thành."
Nghe vậy, hai người không nán lại lâu, lập tức chạy về phía tường thành, tên thị vệ đó trông ngốc nghếch như cũng biết nhìn sắc mặt, ý thức được tình hình không ổn nên cũng không có tâm trạng tuần tra nữa, theo phía sau đi tìm Cửu hoàng tử.
Phủ Thái Thú cách cổng thành không xa, không đến năm trăm mét rồi rẽ qua là đến.
Lúc đám người chạy đến cổng thành thì không ai thấy cả, binh sĩ vốn phải canh giữ cũng không thấy bóng dáng, nhìn kỹ lại là cổng thành đã bị khoá, thì ra đã đến giờ tan làm rồi.
Hứa Phong Đình nhìn cổng thành đã khoá, hơi nhíu mày:
"Giờ giới nghiêm thông thường là vào giờ Tuất, bây giờ trời còn chưa tối hẳn, sao cổng thành đã đóng rồi?"
Khương lễ ở bên cạnh giải thích:
"Gần đây vì dân lưu lạc ập vào, dân số thành Vụ Châu trở nên hỗn độn, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thái tử đã cho khoá cửa trước thời gian."
Hứa Phong Đình bước lên trước một bước, áp sát tai vào cổng thành, một lúc sau liền xoay người nhắc nhở:
"Ngoài thành có âm thanh."
Nghe thấy ngoài thành có tiếng động, Khương Lễ vội đến gần lắng nghe, quả nhiên nghe thấy tiếng ồn ào loáng thoáng, đoán chừng cách cổng thành một khoảng xa, nghe không rõ lắm:
"Chắc chắn tiểu điện hạ ở bên ngoài!"
Khương đại nhân đá chân vào cổng thành đã đóng kín, không nhịn được mà mắng chửi:
"Một đám ăn không ngồi rồi, đến giờ là chạy ngay, một đứa trẻ lớn tần ngần thế ra ngoài thành cũng không biết chặn người lại hỏi mấy câu, chờ xong chuyện bổn quan nhất định bẩm báo với thái tử, trừng trì đám lính canh này một trận đàng hoàng!"
Tiểu thị vệ nghe thấy thì kinh hồn bạt vía, có lẽ hắn cũng biết tại sao, nhưng không dám nói nhiều.
Mấy ngày trước lúc tuần tra đi qua cổng thành, hắn đã nhìn thấy có người đang ngủ gà ngủ gật, có lần còn thấy một đám binh sĩ uống rượu trong góc xó, đoán chừng lúc tiểu điện hạ bị người ta lừa ra khỏi thành, đúng lúc mấy tên binh sĩ kia cũng đang tìm chỗ lười biếng, cho nên không chặn người lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!