Chương 17: (Vô Đề)

Một bên là tiên trưởng từng tiên tri ra lũ lụt, một bên là người kiếm chuyện tự mình phỏng đoán, đương nhiên cân tiểu ly của mọi người sẽ hướng về vế trước, trận rối loạn này bắt đầu từ người có lòng ác ý châm ngòi, một khi làm sáng tỏ thì kết thúc cũng chẳng mấy chốc, thành Vụ Châu khôi phục trật tự trở lại.

Thấy chuyện đã được giải quyết, Khương Lễ cũng không kiềm lại tính nết nữa, lập tức đến gần, trông ông ta vô cùng thích thú, ánh mắt tán thưởng không hề che giấu:

"Chỉ có thể là thiên tai ảnh hưởng đến mệnh cách người khác, chứ không phải mệnh cách của ai đó ảnh hưởng đến ông trời, quan điểm của tiểu hữu đúng là mới mẻ, bổn quan chưa từng nghe qua cũng chưa từng nghĩ đến điểm này."

Chẳng qua là chủ nghĩa duy vật mà thôi, nào phải quan điểm của bản thân anh, Hứa Phong Đình không đáp lời lời tán thưởng này của giám chính, mà vô cùng chột dạ trả lời đúng sự thật:

"Đại nhân đánh giá cao rồi, tại hạ cũng chỉ là nghe được từ người khác thôi."

Khương Lễ không tin, chỉ cảm thấy đối phương quá khiêm tốn, ông ta mỉm cười không nói nhiều, sau đó hỏi:

"Tiểu hữu nói cơn mưa này nhiều nhất một ngày là ngừng, có thật không?"

Khâm thiên giám chỉ có thể dự đoán thời gian mưa, mà thương hay không chuẩn, tiên trưởng này lại có thể đoán được thời gian mưa tạnh, dáng vẻ kiên quyết tự tin ấy thật sự khiến ông ta thấy hiếu kỳ.

Hứa Phong Đình gật đầu, vốn muốn giải thích lý do một chút nhưng phát hiện nhất thời không nói rõ được, thế là dứt khoát không nói gì.

Trận mưa to gió lớn hôm nay của Vụ Châu không hề có điềm báo, đến bất ngờ không kịp phòng, là nạn bão điển hình, chắc chắn đã bị ảnh hưởng bởi rìa cơn bão, mưa lớn ồ ạt từ biển mang vào, kiểu mưa này thông thường đều là mưa rào, nhiều nhất một ngày là tạnh.

Kiến thức địa lý phổ cập trong đó quá nhiều, nếu giải thích một lượt còn phải phổ cập hình thành của bão, người khác có thể nghe hiểu hay không là cả một vấn đề, còn sợ bản thân nói không rõ ràng, suy cho cùng cũng không phải học giả chuyên ngành địa lý.

Quá phiền phức, hay là thôi đi.

Cảm thấy được dường như đối phương không muốn nói nhiều, Khương Lễ biết ý không hỏi thêm nữa, tâm tư của ông ta đặt vào màn mưa bên ngoài toà tháp.

Vậy thì mỏi mắt mong chờ, xem trận mưa này rốt cuộc ngày mai có thể tạnh hay không.

Cuộc trò chuyện giữa hai người chỉ diễn ra trong chốc lát, chuyện ở đây xong rồi cũng nên quay về, lúc xuống lầu Mặc Trạch Vũ hỏi tiểu tiên trưởng bên cạnh:

"Tử Minh cảm thấy chuyện hôm nay là ai đang âm thầm mưu tính?"

Không biết tại sao đối phương lại đột nhiên hỏi như vậy, Hứa Phong Đình hơi ngơ ngác, sau khi trầm tư một lúc bèn lắc đầu.

Vốn dĩ cho rằng có lẽ là hoàng hậu làm, nhưng nghĩ kỹ lại, thì cảm thấy không hợp lý lắm.

Nữ nhân kia xưa nay luôn thận trọng, ngay cả chuyện khắc khe với hoàng tử cũng làm lặng lẽ không tiếng động, chăn đắp cho đứa trẻ chỉ thối rữa bên trong, bên ngoài không nhìn ra bất kỳ vấn đề gì. Nếu là bà ta làm chuyện này, tất nhiên sẽ sắp xếp mấy người thông minh khiêm tốn, chứ không phải hai tên gây chuyện vừa nhìn đã phát hiện ngay như ban nãy.

Đúng lúc này một tên thị vệ vội vã chạy đến, hắn nhìn thái tử trước, sau đó báo cáo với Tư Dương:

"Thái tử điện hạ, Tả Vệ đại nhân, người gây chuyện đã bị giam giữ, bây giờ có muốn thẩm vấn không?"

Mặc Trạch Vũ quay đầu sang mời Hứa Phong Đình:

"Tử Minh có muốn theo ta đi thẩm vấn? Đến lúc đó là có thể biết ai đang âm thầm mưu tính rồi."

Đương nhiên không muốn rồi! Chuyện này vừa nghe đã rất phiền phức, vừa nãy để giải quyết chuyện bách tính khẩn cầu anh đã trong trạng thái sẵn sàng cao độ, đầu óc không ngừng xoay chuyển dù là một khắc, bây giờ rất mệt mỏi, chỉ muốn về phủ nghỉ ngơi đàng hoàng, tịnh dưỡng tinh thần.

Nhưng thái tử đã đưa ra lời mời, mình nên làm sao từ chối đây? Con cá mặn nào đáng đang bất lực đỡ trán trong lòng:

Thảo nào Mặc Trạch Vũ đột nhiên hỏi ai là người đứng sau, thì ra là muốn kéo theo anh cùng thẩm vấn phạm nhận, thấy anh rảnh quá hả? Sao chuyện này cũng phải kéo người theo bầu bạn vậy?

Cùng một vấn đề này còn có một đại nhân nào đó đang mong ngóng chờ đợi, ông ta lườm thái tử không khách khí:

"Ngài cứ nói thẳng với tiểu hữu là đại hoàng tử chắc phải được rồi sao, cứ phải làm người ta tò mò, còn gọi người ta theo thẩm vấn, điện hạ là tiểu cô nương à, làm việc cũng cần có đôi có cặp hả? Đợi khi thẩm vấn về đã là giờ nào rồi, có phải điện hạ đã quên thần đến Vụ Châu để làm gì rồi không, đâu ra còn thời gian trò chuyện với tiểu hữu?"

Giọng điệu của Khương đại nhân hơi khựng lại, ông ta nhìn sang người mảnh mai yếu ớt nào đó bên cạnh, nhíu mày nói:

"Huống hồ, sức khoẻ của vị tiểu hữu này yếu ớt như thế, trong ngục khí âm dày đặc ẩm ướt, cánh tượng thẩm vấn cũng đầy máu tanh, nếu như doạ người ta thì làm sao? Bình thưởng chẳng phải điện hạ thông minh lắm ư? Sao hôm nay lại khinh suất như thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!