Chương 13: (Vô Đề)

Vừa dứt lời, một bóng người xuất hiện phía trên bệ cửa sổ.

"Nếu không phải tiểu điện hạ mở lời, ta cũng không muốn đến."

Người kia mặc hắc y, da màu lúa mì, mắt một mí, sóng mũi cao, lần đầu nhìn thì bình thường không có gì lạ nhưng nhìn kỹ thì ngày càng đẹp, trái lại cũng rất anh tuấn, chỉ là quá tuỳ tiện trông không dễ chung sống.

Trên thực tế quả thật cũng không dễ chung sống, Hứa Phong Đình đã từng thấy vẻ kiêu ngạo của người này trên núi Bạch Vân từ trước.

Nửa tháng trước, Mặc Hoà Dã đuổi hết người mà vua Hạ phải đến, đồng thời gửi một lá thư đến tiền tuyến, hy vọng di phụ có thể giúp đỡ một vài trợ thủ, người của vua Hạ đứa trẻ này cũng không dám tin ai, nhưng người của tướng quân trấn quốc thì lại sẵn lòng tin tưởng.

Vừa hay tướng quân trấn quốc đã giữ lại một vài trợ thủ trong phủ, nên đã điều một số người ngựa đến núi Bạch Vân, Bùi Vô Khanh trước mặt đây là một trong số đó, nhưng rất ít lộ diện mà âm thầm bảo vệ Mặc Hoà Dã trong tối.

Cho đến vài hôm trước, một tên sát thủ xuất hiện ở núi Bạch Vân, khi đó anh đang ôm đứa trẻ ngủ, cậu nhóc cảnh giác hơn anh nhiều, ý thức được trong phòng có hơi thở của người lạ liền lập tức mở mắt, lần đầu tiên gọi người này ra.

Hứa Phong Đình cũng tỉnh dậy vào lúc này.

Lúc đánh nhau với sát thủ không biết là vô tình hay cố ý mà mũi kiếm mấy lần lướt qua trước mặt anh cho đến khi Mặc Hoà Dã bảo vệ anh phía sau, có lẽ là lo lắng sẽ làm tiểu hoàng tử bị thương nên Bùi Vô Khanh không trì hoãn nữa, một nhát giải quyết người đó.

Rõ ràng có thể một kiếm giết người nhưng cứ phải kéo dài, cố ý doạ anh.

Hứa Phong Đình vẫn còn nhớ, lúc rời đi người này còn để lại một câu:

"Tên bệnh tật trói gà không chặt, ở lại bên cạnh điện hạ quả thật là một gánh nặng."

Lúc đó anh đã không có ấn tượng gì tốt với người này, cũng như thế, Bùi Vô Khanh cũng rất xem thường anh, do đó vừa thức dậy biết mình bị bắt đến Kim phủ, Hứa Phong Đình cũng không chút bất ngờ vì Bùi Vô Khanh ngồi nhìn không lo.

Quả thật Bùi Vô Khanh xem thường Hứa Phong Đình, y cảm thấy người này quá yếu, rõ ràng là một nam tử nhưng đi một bước lại th* d*c, còn mềm yếu hơn cả phụ nữ, trong nửa tháng ở trên núi Bạch Vân phải chăm sóc Cửu hoàng tử còn nhỏ tuổi, quả thật là quá vô dụng.

Nhưng cảnh tượng hôm nay lại khiến Bùi Vô Khanh vô cùng bất ngờ, vốn tưởng rằng là liễu yếu đào tơ, không ngờ còn ẩn chứa những chiếc gai sắc nhọn, y vô cùng tò mò hỏi:

"Ốm yếu như vậy còn muốn giết người, không sợ giết người không thành còn bị bỏ tù à?"

Đối mặt với sự chế giễu của người này, Hứa Phong Đình không hề tức giận, anh đứng dậy từ trên giường đi đến bên cạnh Bùi Vô Khanh, đón lấy ánh mắt nghi ngờ của đối phương, nhanh nhẹn giơ tay, trâm bạc nhắm chuẩn xác vào động mạch chủ ở cổ đối phương:

"Bùi Vô Khanh, đừng xem thường người khác, thỏ nóng lên cũng cắn người đấy!"

Đây là lần đầu tiên Bùi Vô Khanh bị người khác đánh ngay điểm yếu.

Hiếm khi thấy y sững sờ, nhìn kỹ lại tên bệnh tật trước mặt này, một lúc lâu bỗng cười khẽ một tiếng, ngẫu nhiên xoay một vòng tránh né trâm bạc chí mạng, rồi thuận thế ôm người lên, cất cao giọng:

"Đi thôi, còn không đi là sẽ không đi được đâu.'

Hứa Phong Đình vốn dĩ không muốn làm Bùi Vô Khanh bị thương, chẳng qua là muốn tên kiêu ngạo này bớt bớt lại chút, thế là hừ nhẹ một tiếng, cất trâm bạc trong tay đi.

Đây là trâm Tiểu Hoa đưa, nếu ở lại Kim phủ có lẽ tiểu cô nương sẽ bị truy cứu, vẫn nên mang theo thì tốt hơn.

Bùi Vô Khanh dẫn người đến một con phố gần Kim phủ, ở đó có một chiếc xe ngựa đang đợi, bên cạnh xe ngựa có một đứa nhóc, Hứa Phong Đình vừa nhìn đã nhận ra là ai, anh gọi một tiếng:

"Tiểu điện hạ."

Vừa thấy Hứa Phong Đình, cậu nhóc vội chạy qua hỏi:

"Ngươi sao rồi? Có bị ức h**p không?"

Thấy đứa trẻ lo lắng cho mình như vậy, Hứa Phong Đình cảm thấy trong lòng ấm áp dễ chịu, anh xoa đầu cậu nhóc:

"Không sao, làm điện hạ lo lắng rồi."

Chính vào lúc này, Bùi Vô Khanh ở bên cạnh hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!