Chương 12: (Vô Đề)

Ánh mắt của Hứa Phong Đình dừng lại ở nơi ngọn nguồn của mùi hương, phát hiện là phấn son mà nữ nhân dùng, mà người cầm phấn son này thì là một cô nương trẻ tuổi, trông cũng cỡ mười lăm mười sáu tuổi.

Thấy cô nương đang định đến gần, anh vội cản người lại:

"Cô nương xin dừng bước, tại hạ có bệnh ho, không ngửi được mùi hương phấn."

Nói rồi, người trên giường lại ho mấy tiếng, cơ thể vốn gầy yếu tỏ ra càng thêm yếu ớt hơn, lung lay như mưa đánh vào lá sen, khiến người ta lo lắng tiếp theo có ho đến ngất đi không.

Nữ tử vội đây phấn hương trong tay lại, rồi đặt lên bàn bên cạnh, sau đó áy náy nói:

"Nô tì không biết công tử có bệnh ho, nếu như đã vậy thì không thoa phấn giúp ngài nữa."

Nàng nhìn người trên giường, bổ sung thêm:

"Dung mạo này của công tử vốn dĩ cũng không cần thoa phấn trang điểm, là nô tì uổng công vô ích rồi."

Hứa Phong Đình nghe thấy có chút kỳ lạ:

"Ta không phải nữ tử, tại sao phải trang điểm?"

Nói đến đây, giọng điệu của anh hơi khựng lại, sau khi nhìn cảnh sắc xung quanh một vòng mới bất giác phát hiện mình không ở trong khách đ**m, lập tức trở nên cảnh giác:

"Cô nương là ai? Đây là đâu?"

Tính tình của tiểu cô nương rất tốt, đối mặt với liên tiếp các câu hỏi nàng vẫn kiên nhẫn giải thích:

"Thoa phấn là yêu cầu của thiếu gia, trước đây những công tử được đưa đến đây đều phải thoa phấn trang điểm một lượt; ở đây là Kim phủ, nô tì là nha hoàn được nuôi ở Kim phủ, tên là Tiểu Hoa."

Một câu nói không dài nhưng làm thế nào Hứa Phong Đình cũng không nghe hiểu:

"Những công tử này đến Kim phủ có chuyện gì?"

Chuyện gì mà phải tô son điểm phấn, cũng đâu phải nữ tử vào cung tuyển tú.

Trước ánh mắt trong veo ngơ ngác kia, Tiểu Hoa mím môi, nói một cách e thẹn:

"Thiếu gia nhà ta thích nam tử."

Hứa Phong Đình:...

Toang rồi, không ngờ vào nhầm phủ gay rồi.

Động tác nhanh hơn não, ý thức được bản thân bị bắt đến nơi quỷ quái này, Hứa Phong Đình lập tức xuống giường không chút do dự.

Thế nhưng chân còn chưa chạm đất đã bị Tiểu Hoa ấn trở lại, sắc mặt của tiểu cô nương đầy áy náy:

"Công tử, ngài trốn không thoát đâu, bên ngoài đều là người canh giữ, huống hồ..."

Nàng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng gần, liền bổ sung một cách vô cùng hoảng loạn:

"Thiếu gia đã đến đây rồi, nô tì giúp ngài sửa soạn một chút, nếu không sợ là sẽ bị trách mắng làm việc không tốt."

Nói rồi, tiểu cô nương lấy một cây trâm gỗ trúc, thuận tay vén tóc xuống giúp Hứa Phong Đình, đang định nhìn kỹ một lượt thì bỗng sững sờ.

Người trước mắt ăn mặc giản dị, một mái tóc đen xoã tuỳ ý, chưa trang điểm nhưng vẫn lộ rõ vẻ đẹp, giống như dưới ánh trăng lạnh đầu thu, gió lạnh thổi qua cây quế tuyết thơm bay, mỹ nhân ngồi trên giường, gột bỏ màn đêm một ngày, nhìn rõ ánh trăng không vẩn đục, tự nhiên sinh lòng thương cảm..... Đẹp quá.

Bị đưa đến đây, quả thật cũng quá lãng phí.

Tiểu Hoa mím môi dường như đang rối rắm điều gì, một lúc sau nang nhanh tay nhanh mắt lấy trâm bạc trên đầu mình nhét vào tay Hứa Phong Đình, đồng thời nói nhỏ bên tai:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!