Hôm sau, Mặc Hoà Dã dậy sớm theo thói quen, cầm lấy gói thuốc trong túi rồi xuống lầu.
Tối qua lúc ăn cơm cậu đã để ý thấy chỗ nhà bếp, do đó đi vào rất quen thuộc, định sắc thuốc cho con ma bệnh.
Có lẽ là dậy quá sớm nên trong bếp không một bóng người, cậu nhóc tìm ấm sắc thuốc cho lượng dược liệu vào trong rồi lại thêm nước, vừa lên lửa không bao lâu thì đột nhiên ngoài nhà bếp truyền đến tiếng vang, hình như bên ngoài có hai người đang nói chuyện.
Một người là tiểu nhị hôm qua, Mặc Hoà Dã nhận ra giọng của ông ta, người còn lại mặc dù không quen nhưng nghe cuộc trò chuyện của hai người cũng không khó đoán ra thân phận của đối phương, chắc là đầu bếp.
Ban đầu là nói chuyện bình thường, sau đó không biết tại sao đột nhiên giọng hai người nhỏ lại, Mặc Hoà Dã đi đến cửa theo thói quen, áp tai lắng nghe.
Cuộc sống trong cung khiến tạo cho đứa trẻ thói quen nghe lén trong góc, dẫu sao thì mỗi lần hoàng hậu gây khó dễ đều không có dấu hiệu gì, nếu cậu không phòng bị trước thì sớm đã bị ăn đến mức xương cốt cũng không còn.
"... A Thành này, người thả người hậu của Kim công tử vào bắt người, vậy nếu như là quý nhân thì làm sao? Hắn còn xinh đẹp hơn cả đàn bà, trông không giống người bình thường, ngươi làm vậy chẳng phải hồ đồ sao!"
Mặc Hoà Dã chưa nghe qua giọng người này, đoán chừng là đầu bếp kia đang nói chuyện.
Tiểu nhị tên A Thành kia nhỏ giọng trả lời:
"Ta đã lén lục tay nải của hắn, bên trong ngoài bạc ra thì có mấy bộ quần áo, không có thứ gì quý giá khác, cũng không có những thứ như kiểu đeo thắt lưng, chắc chắn không phải con cháu nhà quan, chỗ chúng ta xa xôi như vậy, trừ phi có quan binh đến soát, bằng không căn bản không tìm được người."
Lúc nghe đến đây, Mặc Hoà Dã vô thức nhíu mày, cậu đã đoán được đại khái công tử mà đối phương nói là ai.
Hôm qua người vào ở khách đ**m này chỉ có ba người là cậu, con ma bệnh và A Cẩn, lúc vừa thức dậy thì đứa nhỏ tên A Cẩn vẫn đang ngủ, vậy chỉ còn lại con ma bệnh.
Bọn họ đưa con ma bệnh đi làm gì?
Trong thời gian Mặc Hoà Dã suy nghĩ, chỉ nghe thấy đầu bếp bên ngoài lại hỏi:
"Lớn bị đưa đi rồi, hai đứa nhỏ bên trên tỉnh dậy thì làm sao?'
Với câu hỏi này, trái lại tiểu nhị không hề lo lắng:
"Trương đại ca à, trẻ con thôi ngươi sợ cái gì, đợi chúng tỉnh lại, vừa hay bắt làm phụ việc trong tiệm."
Nói rồi, ông ta thấp giọng nói:
"Ngươi đoán xem Kim công tử đã cho ta bao nhiêu tiền thưởng? Ước chừng ba trăm lượng bạc lận đó!"
Vừa nghe có ba trăm lượng, Trương đầu bếp ban đầu còn thấp thỏm không yên giờ lập tức đổi thái độ:
"Người thấy có phần, người cũng phải chia cho ta một chút đấy."
Tiểu nhi cười hi hi ha ha nói:
"Khách đ**m này là hai chúng ta cùng mở, đương nhiên phải chia cho ngươi rồi, đợi đã kiểm kê lại ngân lượng sẽ chia cho ngươi ít, bây giờ mau đi nấu bữa sáng, ta đói chết rồi!"
Nghe nói mình cũng được chia tiền, Trương đầu bếp vui vẻ đồng ý:
"Được! Ta đi làm ngay!"
Rèm cửa nhà bếp bị người ta vén lên từ bên ngoài, thấy bên trong đang sắc thuốc, Trương đầu bếp không khỏi có chút nghi ngờ.
Hắn đang định ra ngoài hỏi A Thành xem có phải tên này sắc thuốc không, thế nhưng vừa xoay đầu thì đột nhiên chân bị vấp, chưa kịp phản ứng đã ngã xuống đất.
Cùng lúc này chỗ cái cổ chợt lạnh, chỉ thấy một đứa nhỏ cầm dao bình tĩnh ngồi xổm trước mặt hắn, một đôi mắt đen sâu không thấy đáy, bình tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.
Vào thời khắc đó bên ngoài truyền đến tiếng gọi của tiểu nhị:
"Sao thế!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!