"Tôi có bạn trai rồi."
Chỉ chậm một nhịp thôi, lời Diệp Ấn Dương định nói đã bị chặn ngay trong miệng cô.
Sau một thoáng im lặng đầy phức tạp, anh lên tiếng giải thích: "Đây là đồ cô đánh rơi trên xe tôi." Sợ cô không nhớ lại nhắc thêm: "Cái lần cô say rượu ấy."
Diệp Ấn Dương xem đồng hồ: "Không còn sớm nữa, cô về đi, hôm nay tăng ca vất vả rồi."
"Ò…" Chương Như cuối cùng cũng tìm được bộ não vừa biến mất, sợ anh hiểu nhầm nên thử bổ sung một câu: "Cái này không phải của em."
"Tôi biết, nhưng nó rơi ra từ chiếc túi cô lấy nhầm." Tay Diệp Ấn Dương đặt trên vô lăng, mắt nhìn phía trước, không nhìn cô nữa.
Hình như cũng không xấu hổ lắm nhưng trong lòng có chút kỳ quặc, Chương Như yếu ớt giải thích: "Vừa nãy ý em là… anh có muốn ngồi trong xe nói chuyện thêm một lúc không?"
"Nói chuyện gì?"
"Nói chuyện về… anh Ba?"
"Chẳng phải vừa nãy nói về cậu ấy rồi sao?"
Ngón chân của Chương Như vô thức quặp lại trong giày, nhìn góc nghiêng của anh, cô đột nhiên buột miệng: "Thật ra em đang độc thân!"
Bên ngoài có mấy chiếc xe lao vút qua, đúng lúc mang theo tiếng gió giúp Diệp Ấn Dương lờ đi câu nói này của cô, anh chỉ vào điện thoại: "Cô có điện thoại."
Bảo vệ gọi điện tới, nói là bắt được nhóc Cá bên bể phun nước trong khu nhà, hỏi Chương Như có nhà không để mang tới trả.
"Sao lại chạy ra ngoài nữa?" Đây không phải lần đầu, Chương Như sốt ruột chạy xuống xe, đóng cửa lại, cô chạy như điên không chút hình tượng, nào còn dáng vẻ làm duyên làm dáng trong xe lúc nãy.
Còn ý của câu nói vừa nãy thì tùy người ta suy diễn vậy.
Mong chỉ là nghĩ nhiều.
Mùi nước hoa vẫn còn vương vấn nơi chóp mũi. Diệp Ấn Dương hạ cửa kính xuống to hơn, vào số rồi rời đi.
Còn tại bốt bảo vệ khu nhà, cuối cùng sau khi chạy như bay đến, Chương Như đã trông thấy thằng con trai vừa bỏ trốn của mình.
Cô dùng tay bóp mũi nhóc Cá: "Cưng bị quỷ mê hoặc à, lại chạy trốn hả?" Nếu bảo vệ không biết có khi đã chạy mất tiêu rồi: "Ngoài kia không ăn không uống toàn là xe cộ, cưng đã bị thiến rồi đấy, có ra ngoài cũng không đăng cơ được, cưng không có công cụ hành sự đâu hiểu không?"
"Méo!" Nhóc Cá trên tay cô vẫn cố gào cái mồm lên cãi, Chương Như cảm ơn bảo vệ rồi ôm con yêu tinh này đi, cãi nhau với nó suốt dọc đường, về đến nhà vẫn còn um sùm.
Vừa đóng cửa lại, nhóc Cá đạp mạnh một cái vào túi Chương Như rồi từ trong lòng cô bay vọt lên nóc tủ, chễm chệ nhìn xuống kêu.
"Chạy cái gì mà chạy, cưng còn lý sự à?" Chương Như tức đau cả não, lấy điện thoại ra chụp lại bộ dạng nổi loạn này: "Chị nói cho cưng biết, tốt nhất cưng nên nghe lời, nếu còn lần sau chị không đi tìm cưng nữa đâu!"
Nhóc Cá đáp lại cô bằng ánh mắt khinh thường. Chương Như trừng mắt, chẳng bao lâu sau đã thấy mỏi cổ, thế là giận dỗi bỏ đi tắm.
Một tuần tăng ca hai lần, hồi thi đại học cô còn không chăm chỉ thế này.
Tắm xong ra đắp mặt nạ chân. Trên Wechat, Tô Đình hỏi cô có muốn gắn định vị không, loại giống như cái Lion đang đeo, sau này đi lạc cũng không sợ.
Tô Đình gọi video cho cô, khuôn mặt to đùng của chú chó border collie xuất hiện trên màn hình. Chương Như gọi nó: "Lion! Đồ chó ngốc!"
Lion bật ra sau vì bị giật mình, thấy cô lập tức sủa hai tiếng: Chị mắng ai? Đồ đầu heo!
Trong khi bọn họ cãi nhau, Tô Đình chụp định vị trên cổ Lion cho Chương Như xem: "Điện thoại cũng có thể định vị, chắc là khá chuẩn."
"Anh ấy đang dỗ Dao Dao ngủ, lát nữa em bảo anh ấy gửi đi."
"À à vậy đừng làm phiền anh ấy." Chương Như tự giác hạ giọng, bé tóc xoăn là nhóc tì có yêu cầu cao, ngủ cũng cần bế như người lớn cần có wifi, rời ra tí là khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!