Chương 50: Hoàn

Lúc kể chuyện này cho Bùi Yên biết, sắc mặt Bùi Yên đột nhiên trở nên cực kỳ nhẹ nhõm, có vui vẻ, có thoải mái, cô ấy dịu dàng nhìn cô: "Kỳ Trừng à, sau này em là em dâu của chị rồi."

Cô gật đầu, sắc mặt đỏ bừng, không khỏi thẹn thùng.

Bùi Yên siết chặt tay cô, giao cho Bùi Dư Yến, chiếc nhẫn kia thật sự quá chói mắt mà, cô ấy không kìm được mà trêu chọc: "Thằng nhóc này giấu kỹ ghê, đến lúc cầu hôn mới cho chị biết."

Cũng không đoán ra được Bùi Yên đang vui hay giận: "Cái chiêu trảm trước tấu sau này chơi hay lắm."

Trái tim Kỳ Trừng vẫn luôn thấp thỏm, cô gượng gạo cười, lại thấy Bùi Dư Yến đứng chắn trước mặt cô: "Thì bọn em muốn cho chị một bất ngờ mà? Ngày nào chị cũng hối cưới tới cưới lui đấy thôi."

Bùi Yên bật cười vui vẻ: "Em cũng biết vậy à, nhớ phải đối xử với Kỳ Trừng thật tốt đó, biết chưa hả?"

Bùi Dư Yến gật đầu, nhìn Bùi Yên tận tình khuyên nhủ: "Chị cứ yên tâm."

Bùi Yên giờ mới hài lòng, lại nói với Kỳ Trừng: "Tiểu Trừng à, thằng nhóc Dư Yến chỉ thích mỗi trò đua xe thôi, hai đứa sống với nhau, nó nhất định sẽ có trách nhiệm hơn, sau này nếu có cãi vã, có hiềm khích gì, em cứ tới chỗ chị, chị sẽ làm chỗ dựa cho em!"

Cô ấy chợt nhớ ra điều gì, hào hứng nhìn sang hai người: "Chị không tới khu nghỉ dưỡng nữa, hai đứa đi hưởng thụ thế giới của riêng mình đi, Nam Nam chắc chắn sẽ thích đi công viên giải trí hơn, chị sẽ không đi đâu."

Kỳ Trừng lên tiếng: "Chị dâu, chị đi cùng bọn em đi, mọi người đi chung mới vui chứ."

Bùi Yên bật cười trước tiếng gọi "chị dâu" của cô, hai người nói qua nói lại thêm vài câu, cũng chưa quyết định chuyện gì.

Lúc hai người chuẩn bị rời khỏi Thương hiệu Bùi, Bùi Yên gọi Bùi Dư Yến lại, bảo trợ lý pha cho Kỳ Trừng một ly mocha, cho Bùi Dư Yến một tách trà: "Có tính khi nào đi đăng ký kết hôn chưa?"

Bùi Dư Yến ngả người về sau: "Lúc nào cũng được."

Bùi Yên đóng báo cáo tài chính lại, nhếch miệng cười: "Tự tin gớm nhỉ, em còn chưa gặp ba mẹ của Kỳ Trừng nữa mà."

Anh chống tay lên bàn, nghĩ ngợi: "Đợi mấy ngày nữa đến Tết, em sẽ ghé thăm hai bác."

Bùi Yên tiếp tục dặn dò: "Phải đàng hoàng ngoan ngoãn đó, đừng có lếu láo nữa."

"Lếu láo?" Bùi Dư Yến nhướng mày hỏi lại, hôm nay anh chỉ mặc quần áo đua xe được thiết kế riêng thôi mà, sao qua miệng Bùi Yên lại trở thành lếu láo rồi.

Kỳ Trừng ngoan ngoãn đợi anh dưới lầu, Bùi Dư Yến thuận tay vòng qua vai cô, cô muốn nói lại thôi.

Anh lên tiếng trước: "Em định nói gì à? Anh nghe đây."

Cô vô cùng tò mò: "Chị Bùi Yên nói gì với anh vậy? Cho em biết được không?"

Bùi Dư Yến nhéo chóp mũi cô, cưng chiều trả lời: "Có gì mà không nói cho em biết được chứ? Anh bàn chuyện đến thăm hai bác, em có gì muốn dặn dò anh không hả?"

Kỳ Trừng đánh yêu vào mu bàn tay anh, muốn bảo anh hãy yên phận, suy nghĩ một lát: "Ba mẹ em đều dễ tính, mặc dù lúc trước ba mẹ vì sốt ruột nên muốn em đi xem mắt để tìm một ai đó, nhưng nếu em đã thật lòng thích ai, vậy thì ba mẹ em cũng không can thiệp quá nhiều."

Bùi Dư Yến ôm cô vào lòng, cánh tay anh choàng qua đỉnh đầu cô, ấn số tầng thang máy, vừa kéo vừa đẩy, tư thế của Kỳ Trừng và Bùi Dư Yến tức khắc trở nên mập mờ…

Bùi Dư Yến cúi đầu xuống, ngón tay mở cúc áo cô, lòng bàn tay lướt qua làn da mềm mại, khiến cô không khỏi rùng mình.

Anh chen tay vào trong quần áo của cô, càng lúc càng sâu, Kỳ Trừng c ắn môi dưới, hốc mắt ngấn lệ, giống như chịu đủ mọi trò bắt nạt.

Trong lúc Kỳ Trừng còn đang mơ màng, nút thắt áo ngực bị ai đó bật mở, cô trừng mắt nhìn anh, trái lại anh càng cười sung sướng, trong ánh mắt anh là d ục vọng chiếm hữu, không được không thôi.

Lúc hai người bước vào nhà, Kỳ Trừng cảm thấy mình giống như được vớt ra khỏi hồ nước nóng, cô thở hổn hển: "Bùi Dư Yến, ban ngày ban mặt, anh làm cái gì vậy?"

Bùi Dư Yến mặt dày trả lời: "Chỉ cần người đó là em, mỗi phút mỗi giây anh đều không kìm được."

Kỳ Trừng chửi thầm, thật là không biết xấu hổ!

Kỳ Trừng siết chặt drap giường, không chịu lên tiếng, anh vừa rút ra, rồi lại đâm sâu vào, khiến cô trợn trắng mắt, cảm giác kỳ lạ lan khắp toàn thân, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở hổn hển kìm nén.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!