Chương 48: (Vô Đề)

Kỳ Trừng mở tủ quần áo ra, toàn bộ đều là quần áo màu đen và xám, cô chọn ra một chiếc áo sơ mi trắng, thoạt nhìn rất bình thường, nhưng trên cổ tay áo có họa tiết hình rồng uốn lượn, đường thêu mảnh, không dễ nhìn thấy ngay, nhưng lại là chi tiết thiết kế đắt giá, cổ tay áo có màu nâu gỗ, nếu nhìn kỹ, cũng là loại vải có hoa văn chìm.

Bùi Dư Yến chỉnh đèn tối xuống, thoải mái pha một ly rượu, đặt lên quầy bếp, áo tắm dài khoác hờ trên người, những chuyện còn lại chỉ cần bình tĩnh chờ đợi, anh đã chờ lâu như vậy rồi, kiên nhẫn thêm một chút cũng không hề gì.

Tối nay tốc độ tắm rửa của Kỳ Trừng rề rà hơn bao giờ hết, giống như ốc sên từ từ thoát xác, con ngươi cô dần dần nhiễm một lớp sương mù, dày đặc ở đáy mắt, song không hề trống rỗng.

Đại Ca đặc biệt ngoan ngoãn, hôm nay nó không cào cấu thứ gì, ăn no uống say rồi thì chui vào trong ổ mèo ngủ sớm, lúc này mới là khi "thế giới của hai người" thật sự bắt đầu.

Lần đầu tiên Bùi Dư Yến biết chờ đợi là cảm giác giày vò đến mức nào, anh dứt khoát bật loa lên, mở ngẫu nhiên một bài hát tiếng Pháp.

Chất giọng tiếng Pháp mang theo rung cảm nhẹ nhàng, giữa đêm khuya tĩnh lặng lại khiến bầu không khí đặc biệt mập mờ.

Mái tóc Kỳ Trừng vẫn còn ướt, cô mang đôi dép bông bước vào phòng khách, xuýt xoa: "Ái chà, biết hưởng thụ thật đấy."

Anh cười khẽ, giọng mũi phát ra lọt vào tai cô, bất giác mang theo sự quyến rũ.

Thật ra Kỳ Trừng rất sợ lạnh, cô quấn kín mít từ đầu tới chân, chiếc áo phao vừa thay ra lại được cô khoác bên ngoài áo sơ mi, trông như thể đang ở trạng thái phòng thủ cấp mười.

Đôi mắt cô bị rượu vang đỏ thu hút, nhưng vừa bước thì chân khựng lại, cô nhớ tới mục đích thực sự của mình khi sang đây: "Anh Ba, máy sấy tóc ở đâu?"

"Em ngồi xuống đi."

Cô ngồi xuống theo lời anh, không biết lý do.

Bùi Dư Yến cắm máy sấy tóc vào ổ điện gần đấy, động tác không quá thành thạo, hơi nóng phà vào đỉnh đầu cô, theo tiếng vù vù của máy sấy, anh cẩn thận vén mái tóc hơi ướt của cô lên, bắt đầu sấy khô.

Tóc mai bị thổi tung che khuất tầm nhìn, cô dứt khoát nhắm mắt lại, hưởng thụ sự chăm sóc đặc biệt từ Bùi Dư Yến.

Bàn tay của anh hơi lạnh lẽo, vừa vô ý vừa cố tình chạm vào gáy cô, bả vai cũng được anh xoa bóp, Kỳ Trừng vốn không thể trốn tránh, chỉ có thể bật cười vì nhột, cả người hơi run lên.

Sau khi tóc cũng được sấy khô, tiếng máy sấy tóc cũng ngừng lại, bầu không khí vốn dĩ đã yên tĩnh càng thêm ngại ngùng.

Bùi Dư Yến lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc: "Bây giờ buồn ngủ chưa?"

Cô xoay người, tựa lưng vào ghế: "Còn sớm mà, em chưa buồn ngủ."

"Thế xem phim nhé." Dứt lời, Bùi Dư Yến liền mở Blue

-ray lên, điều chỉnh gì đó.

Cô cũng hưởng ứng: "Xem."

Anh cho cô quyền lựa chọn: "Em muốn xem phim gì, nhưng ở đây anh chỉ có mấy bộ phim cũ thôi, em ngó thử có muốn xem không."

Ánh mắt Kỳ Trừng nhìn lướt qua "Kiêu hãnh và Định kiến", "The Shawshank Redemption", "Kỳ nghỉ lãng mạn", cuối cùng quyết định chọn "Bá Vương Biệt Cơ", cô ôm một cái gối vào lòng, nói lí nhí: "Xem lại lần nữa đi."

Bùi Dư Yến ngồi cạnh cô, ánh mắt không rời màn hình, thi thoảng Kỳ Trừng còn lên tiếng bình luận, nhưng rồi về sau lại không còn âm thanh nào nữa.

Bộ phim đang chiếu đến đoạn lên đài hát tuồng, tạo hình dù đã xem qua bao lần vẫn khiến người ta trầm trồ, Bùi Dư Yến nhìn sang cô, vừa hay cũng phát hiện Kỳ Trừng đã ôm gối ngủ mất rồi, cô nằm trên tấm thảm lông trải trên đất, dường như không cảm thấy lạnh.

Mái tóc buông xõa che non nửa gương mặt của cô, Bùi Dư Yên nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai cô, phát hiện vành tai cô đỏ ửng vì ấm, vừa mới nhìn thấy, lại khiến người ta không kìm được mà muốn gặm c ắn.

Những suy nghĩ không ngừng nhảy nhót trong đầu anh, anh càng ngày càng thấy mùi vị ấy thấm vào xương tủy, dẫu sao cũng đâu phải anh chưa từng nếm qua tư vị ấy tuyệt vời thế nào.

Cuối cùng, lòng Bùi Dư Yến không thể nào ngăn được cơn ngứa ngáy.

Hiện giờ Kỳ Trừng không hề trang điểm, làn da vẫn trắng ngần tự nhiên, nghĩ đến mỗi khi cô cười rộ lên, môi đỏ răng trắng, Bùi Dư Yến liền nghiêng đầu chống cằm, nghiêm túc ngắm nghía cô hồi lâu.

Kỳ Trừng chìm trong giấc mộng bỗng khẽ r3n rỉ, Bùi Dư Yến ghé tai lại gần, muốn biết nàng đang nói mớ cái gì, rồi thấy đôi môi đỏ của cô mấp máy: "Anh Ba…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!