Kỳ Trừng lập tức hùa theo bà Lâm: "Phải đó, mẹ à, bây giờ mẹ càng ngày càng hiểu thấu lẽ đời rồi, chuyện tình cảm vốn là nước chảy thành sông mà, dù có sốt ruột cũng đâu thể thành công ngay được."
Bà Lâm liếc xéo cô: "Xem con nói chữ kìa, thành ngữ tục ngữ đủ hết, ba hoa chích chòe, đừng có hòng dỗ dành mẹ."
"Làm gì có? Chưa kể, con có thể dỗ mẹ vui thì chứng tỏ con rất giỏi mà?"
Nhìn Kỳ Trừng không ngừng khoe khoang, bà Lâm liền kéo cô về chủ đề cười: "Vậy con nói thật cho mẹ biết, khi nào nước mới thành sông đây?"
Ngụ ý rõ ràng, Kỳ Trừng phải cho bà một kỳ hạn, bà Lâm phải gặp được người, không phải mấy hình mẫu bạn trai trong tiểu thuyết của cô, mà phải là người sống sờ sờ.
"À…" Nhắc tới chủ đề này, không khí lại rơi vào im lặng, Kỳ Trừng suy nghĩ vài giây. "Sang năm, sang năm con nhất định dẫn bạn trai về."
Mặc dù nói vậy, bản thân Kỳ Trừng cũng không quá tự tin, thấy bà Lâm không nảy sinh nghi ngờ nào, Kỳ Trừng cũng bớt lo lắng trong lòng, cô ngồi xuống sô pha vươn vai, thở phào một hơi.
Bà Lâm thấy cô ngáp ngắn ngáp dài thì cũng không ở lại lâu, chỉ dặn dò: "Mẹ có mang thịt muối qua đấy, ăn cùng mì sợi cũng ngon lắm, lần sau con nấu thử xem."
Kỳ Trừng còn không nhướng mắt lên nổi, cô lật người, dứt khoát kéo chăn mỏng, ra vẻ sẽ tạm bợ một đêm trên sô pha.
Đương nhiên bà Lâm không yên tâm, vào lúc giao mùa, Kỳ Trừng rất dễ cảm vặt, trước khi về, bà liền sửa soạn chăn mền, bảo cô lên giường ngủ cho ngon giấc.Bùi Yên bị ánh sáng xuyên qua rèm che đánh thức, trong nhất thời, đầu óc có phần hỗn độn, cô ấy dùng tay che khuất ánh nắng chói chang, mất một hồi lâu mới mở mắt nổi, rồi tức khắc lâm vào ngây dại.
Bùi Lâm Lộ, trưởng phòng công ty không ngừng gọi điện cho cô ấy… Không thể không cảm thán, say sưa hỏng việc, rượu chè hư người.
Cô ấy còn nhớ tối qua mình nằm mơ, địa điểm chính là trong nhà Bùi Dư Yến bây giờ, gương mặt của người bên trong đều mơ hồ, nhưng cô ấy vẫn nhớ rõ trong giấc mơ đó có Kỳ Trừng, còn có thằng nhóc Bùi Dư Yến, hai người thì thầm gì đó mà cô ấy không nghe rõ, nhưng động tác cực kỳ mập mờ… Khiến người ta mê muội.
Mới vừa đứng dậy, Bùi Yên lập tức chống tay đỡ sô pha, trong ngực cô ấy còn đang ôm một con thú nhồi bông, nhưng khi hoàn toàn ngồi thẳng người, cô ấy không khỏi la lên "Ui da ——". Quả nhiên là ngủ đến mức sái cổ rồi, vừa cử động là đau ê ẩm.
Trên bàn trà còn bát canh giải rượu mà tối qua cô ấy chưa uống hết, nhưng nhìn mọi thứ vẫn gọn gàng sạch sẽ, có lẽ tối qua cô ấy chưa say đến mức quậy tung lên…
"Giờ mới tỉnh à?" Bùi Dư Yến đã thay quần áo xong, trước giờ anh rất có gu chọn quần áo, mà tay đua cần phải tập thể hình quanh năm, cho nên gọi anh là một giá treo quần áo cũng không quá đáng.
Bùi Yên thưởng thức một phen, rồi thu hồi ánh mắt đánh giá, hỏi anh: "Ăn mặc như tổng giám đốc thế này, em định đi đâu vậy?"
Bùi Dư Yến biết Bùi Yên vẫn chưa biết tình hình công ty hiện giờ, mà cho dù cô ấy có biết thì cũng sẽ không lộ vẻ bối rối ra ngoài.
Cuối cùng anh đeo đồng hồ lên: "Hôm nay chị không gấp gáp đến công ty nữa à?"
Vì hôm qua say rượu, hốc mắc Bùi Yên vẫn còn đỏ, cô ấy đứng dậy mặc áo khoác, trả lời: "Không sao. THE ONE cũng chẳng có rắc rối gì lớn, chị cũng không cần bận tâm nhiều, mấy việc còn lại chị đã giao cho Bùi Lâm Lộ theo dõi rồi."
Cho dù anh biết chuyện mình sắp nói sẽ đảo lộn suy nghĩ của Bùi Yên, khiến cô ấy lo lắng, nhưng giọng điệu của Bùi Dư Yến vẫn bình thản như cũ: "Tối hôm qua Bùi Lâm Lộ gọi điện cho chị nhiều như vậy, chị không gọi lại à?"
Bùi Yên càng lấy làm lạ, rõ ràng hôm nay Bùi Dư Yến đã hỏi cô ấy rất nhiều chuyện liên quan đến công việc, khiến cô ấy vô cùng khó tin.
Cô ấy ra vẻ tìm tòi nghiên cứu, nhưng vẫn trả lời bằng giọng điệu bình thản: "Sao vậy? Hay là đổi cho em quản lý đi? Cậu Bùi à, vị trí này chị nhường cho cậu."
Bùi Dư Yến không có ý kiến, không hùa theo lời nói đùa của Bùi Yên.
"Có người tố cáo THE ONE vi phạm bản quyền thiết kế." Bùi Dư Yến liếc sang Bùi Yên đang uể oải, gằn từng chữ một. "Bây giờ đã có không ít phóng viên chặn trước cửa công ty đấy, tổng giám đốc Bùi, bây giờ chúng ta đi được chưa?"
Bùi Yên kinh ngạc hồi lâu, không nói nên lời, rõ ràng cô ấy cũng bị sự bình thản của Bùi Dư Yến dọa đến choáng váng.
Lúc bình tĩnh lại, Bùi Yên chẳng bận tâm đ ến những chuyện khác, mở túi xách kiểm tra đồ đạc bên trong, hỏi anh: "Từ đây qua công ty, nếu không kẹt xe thì mười lăm phút nữa có tới nơi không?"
Bùi Dư Yến đã sắp xếp tài liệu cho cô ấy, lên tiếng: "Yên tâm, không thành vấn đề."
Vì muốn tranh thủ thời gian, Bùi Yên chỉ đành trang điểm ở ghế sau, dáng vẻ đầu bù tóc rối vừa rồi của cô ấy không thể đối phó với một đám người đang dõi theo bắt chẹt cô ấy, nói không chừng còn vì vậy mà thêu dệt cho cô ấy —— "Tổng giám đốc Trang sức Bùi Thức tiều tụy xuống sắc, không thể đối phó với chuyện THE ONE bị tố cáo vi phạm bản quyền" hoặc những tựa đề tương tự.
Hầu hết mọi người chỉ giật tít, nếu không phân biệt ai đúng ai sai, cứ hùa theo đám đông, cuối cùng chỉ thiệt hại danh tiếng của Trang sức Bùi Thức.
Danh tiếng quan trọng thế nào với một thương hiệu lâu đời chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!