Chương 36: (Vô Đề)

Cô ấy miễn cưỡng cười với Kỳ Trừng, rõ ràng không có ý muốn nói về chuyện khi nãy.

Bùi Yên dừng xe lại: "Cô đi ăn tối với tôi nhé, đừng ngại, tôi sẽ mời cô Kỳ bữa này."

Kỳ Trừng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, xua tay: "Sao em mặt dày như vậy được? Tổng giám đốc Bùi đã mời em một bữa rồi, lần này để em mời tổng giám đốc Bùi."

Bùi Yên chọn một nhà hàng vừa khai trương, vì nghĩ cho Kỳ Trừng mời khách, giá cả cũng khá phải chăng.

Bùi Yên vuốt v e chiếc ly thủy tinh: "Cô Kỳ, để cô chê cười chuyện ngày hôm nay rồi."

"Đấy là việc riêng của tổng giám đốc Bùi, em cũng không tiện hỏi." Kỳ Trừng rụt rè lên tiếng, sợ chạm vào nỗi đau của Bùi Yên.

"Cũng chẳng có gì đáng nói cả." Tâm trạng Bùi Yên tụt dốc, uống một hớp rượu: "Có điều… Chuyện đã qua rồi, sao còn phiền nhiễu tôi mãi? Để làm gì chứ?"

Kỳ Trừng lập tức cản Bùi Yên đang định rót thêm rượu vào ly mình, khuyên nhủ: "Tổng giám đốc Bùi còn phải lái xe nữa mà, không nên uống nhiều rượu quá."

Không biết Bùi Yên đã say hay chưa, nhưng sắc mặt cô ấy đã đỏ bừng, ánh mắt đều mơ màng mê man, gục xuống bàn, bĩu môi: "Kỳ Trừng, cô đừng khuyên tôi nữa, cứ để tôi uống đi."

Kỳ Trừng biết Bùi Yên khó chịu trong lòng, chuyện như vậy mà phải chống đỡ một mình, có thể gắng gượng vượt qua tất cả đã là không dễ, huống hồ tình trạng của Bùi Yên bây giờ là áp lực vượt mức tối đa, vết sẹo bị vạch trần ngay trước mặt giống như một cây đàn đứt dây.

Kỳ Trừng biết mình không có tư cách can dự vào chuyện này, dứt khoát gọi người phục vụ giúp cô trông chừng Bùi Yên, còn cô thì ra ngoài nhà hàng, gọi điện thoại cho Bùi Dư Yến.

"Anh Ba, chị Bùi Yên… Chị ấy uống nhiều quá, anh qua đón chị ấy về nhà được không?"

Thật ra Kỳ Trừng không hề muốn làm phiền anh, cô biết chiều nay Bùi Dư Yến có trận thi đấu thứ hai, thi đấu xong đã rất mệt mỏi, còn phải chạy qua đây, nhưng tình trạng của Bùi Yên bây giờ rất không ổn, cô cũng không biết phải sắp xếp Bùi Yên ở đâu mới thích hợp.

Bùi Dư Yến vừa thi đấu xong, gần như từ lúc bắt đầu đến phút cuối, anh luôn dẫn trước, lần này anh đoạt vị trí đầu bảng mà không có chút hồi hộp nào.

"Mọi người đang ở đâu? Anh đến đó ngay."

Kỳ Trừng gửi địa chỉ cho Bùi Dư Yến, thanh toán hóa đơn, khi quay lại đã thấy Bùi Yên gục xuống bàn, ngủ đến bất tỉnh nhân sự.

Đến khi Bùi Dư Yến tới, Kỳ Trừng giống như gặp được cứu tinh, bất đắc dĩ nói: "Anh Ba, chắc chị Bùi Yên chưa tỉnh lại ngay được, xe của chị ấy đỗ ở bên kia."

Nói xong, Kỳ Trừng đã choàng tay trái của Bùi Yên qua vai mình, cố gắng dìu cô ấy đi về phía trước.

"Để anh phụ." Bùi Dư Yến cũng giúp Kỳ Trừng đỡ Bùi Yên ngồi vào ghế sau.

Bùi Dư Yến vẫn chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, không khỏi lấy làm lạ: "Bùi Yên gặp chuyện gì mà buồn vậy?"

Kỳ Trừng thở dài: "Chị Bùi Yên… Lúc cùng em đến họp phụ huynh, đụng mặt chồng cũ của chị ấy, sau đó tâm trạng của chị ấy có vẻ tệ lắm, em và chị ấy cùng ăn tối, em có khuyên thế nào thì cũng không khuyên được, cuối cùng ra nông nỗi này."

Bùi Dư Yến gật đầu, ra vẻ đã hiểu, sắc mặt không hề thay đổi, thẳng thắn đáp: "Vậy anh đưa chị ấy về nhà anh, ở tạm tối nay."

Kỳ Trừng do dự lên tiếng: "Vậy… Còn chuyện ở công ty của chị Bùi Yên thì sao?"

"Để anh tìm người xử lý giúp chị ấy." Bùi Dư Yến nhìn sang cô: "Chỉ cực cho em, bị cuốn vào mấy chuyện rối ren lung tung này."

"Chị Bùi Yên đúng là số khổ mà." Kỳ Trừng cũng không yên lòng với tình hình của Bùi Yên.

Bùi Dư Yến dừng xe, đứng ở dưới lầu, xoa đầu cô ấy: "Mấy chuyện còn lại cứ để anh lo, được không?"

Bàn tay to lớn xoa đầu cô giống như vuốt v e một con mèo, chạm vào đâu thì cảm giác ngứa ngáy râm ran lại lan tỏa đến đó.

Lại thấy anh cũng giống như một chú chó mà cúi người xuống, cánh mũi hít hà, nhẹ nhàng ngửi mùi trên người cô, ánh mắt chớp chớp, dò hỏi: "Em cũng uống à?"

Kỳ Trừng khẩn trương nuốt nước bọt: "Có."

Kỳ Trừng cảm thấy mình uống không nhiều, không lẽ mùi cồn lại rõ ràng như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!