Liếc nhìn đồng hồ điện tử, đã muộn thật rồi, Kỳ Trừng chuẩn bị đi rửa mặt đánh răng rồi leo lên giường ngủ, trước khi ngủ, cô lén nhìn qua mục bình luận trên nền tảng, một người dùng có tên "Goudan" đã thành công thu hút sự chú ý của cô.
Người này để lại ý kiến phản hồi cho nền tảng về cô —— "Cuộc sống người phát sóng trực tiếp thật là khổ quá đi, đề nghị đơn vị tăng lương : )"
Ôi chu choa!
Người này chắc là sâu trong bụng cô rồi, liệu có khiến người khác nghĩ đây là tài khoản phụ cô tự tạo để nói hộ lòng mình không nhỉ?
Dù sao cũng cuối tháng rồi, tháng này cô phải tự túc cho chuyến đi đến Thanh Hải, cộng thêm trả tiền khoản vay mua nhà, cô gần như cạp đất mà ăn.
Kỳ Trừng nhấn yêu thích cho bình luận can đảm của "Goudan", tiện đà phản hồi lại: "Sếp ơi : ) Sếp có nghe thấy tiếng lòng của quần chúng không?"
Nhờ tương tác trả lời của cô, bình luận đó lập tức nhảy lên đầu.
Bùi Dư Yến thấy cô tương tác như vậy thì không khỏi bật cười, đúng vậy, anh chính là "Goudan", cũng là "quần chúng" trong lời cô nhắc đến. Cảm giác khi chọc ghẹo Kỳ Trừng là như thế nào? Chính là như thế này đây, cũng không tệ lắm nhỉ?Chiều hôm sau, Kỳ Trừng phải vội vàng đi họp phụ huynh cho Kỳ Triệt, gọi là họp phụ huynh, chi bằng nói là cô giúp Kỳ Trừng ứng phó với bà Lâm, diễn một vở kịch, bằng không, với kết quả môn ngữ văn tệ hại của Kỳ Triệt, nếu bà Lâm biết được, chắc chắn sẽ lôi cậu bé đến lớp học thêm ngữ văn.
Vừa xong kỳ thi giữa kỳ, chỗ đỗ xe trong và ngoài trường Tiểu học số Hai đều đã kín chỗ. Từ xa, cô đã thấy Bùi Yên đang đi về phía mình.
Bùi Yên vẫn ăn mặc rất chỉn chu, bộ vest nữ được may đo vừa vặn, tôn lên tỉ lệ eo và vai hoàn hảo, cô ấy lên tiếng chào hỏi Kỳ Trừng trước: "Cô Kỳ cũng đến họp phụ huynh à?"
Nhìn cô trẻ thế này, không lẽ đã kết hôn và có con sao?
Kỳ Trừng gật đầu: "Vâng, em đến họp phụ huynh cho em trai."
Nghe cô đáp vậy, Bùi Yên vô thức thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục trò chuyện: "Trùng hợp thế, con của tôi cũng học ở đây này."
Sau khi biết Kỳ Triệt và Nam Nam học cùng một lớp, hai mắt Bùi Yên càng sáng lạn hơn, tức khắc kinh ngạc vui mừng: "Thật vậy à? Vậy sau này chúng ta cũng có dịp liên hệ nhiều hơn rồi."
Bùi Yên lại tiến thêm một bước, dò hỏi: "Cô Kỳ có bạn trai chưa?"
Kỳ Trừng khó xử, rối rắm không biết có nên nói thật với Bùi Yên hay không, tìm một cái cớ: "Chuyện này ấy à… Em cũng chưa vội lắm."
Hiển nhiên Bùi Yên không định cho qua chuyện này, cô ấy cố chấp hỏi tới: "Cô Kỳ ưu tú như vậy, chắc có không ít người theo đuổi nhỉ, không biết là mẫu người lý tưởng sẽ thế nào?"
Kỳ Trừng vờ vịt, giống như tự hỏi: "À… Chủ yếu vẫn là cảm giác thôi."
Rốt cuộc cô không thể nói bản thân thích mẫu người như Bùi Dư Yến được.
Bùi Yên lập tức chuyển đến chủ đề chính: "Vậy cô Kỳ cảm thấy em trai của tôi thế nào, lần trước đi ăn, hai người đã gặp rồi đấy, con người nó rất tốt bụng, lương thiện, dễ mềm lòng, nhưng vẫn biết gánh vác trách nhiệm, có điều trước giờ nó cứ một lòng tập trung vào chuyện đua xe, tôi không nói dối đâu, tôi chưa từng thấy nó dẫn một cô bạn gái nào về cả, bây giờ nó còn chưa sốt ruột, chứ tôi đã lo sốt vó đây này."
Kỳ Trừng đột nhiên cảm thấy Bùi Yên có thể hợp thành một "tổ bà tám" với bà Lâm, ắt sẽ là tri kỷ trăm năm, sau đó sẽ mai mối cô với Bùi Dư Yến.
Kỳ Trừng thật thật giả giả mà đáp: "Em thấy em trai của tổng giám đốc Bùi cũng giỏi giang như chị vậy."
Không ai không thích người ta khen mình, Bùi Yên cười tít mắt, có thể thấy được vết chân chim nơi đuôi mày: "Thật không, cô Kỳ có sao cứ nói vậy nhé."
Ánh mắt Kỳ Trừng dán chặt vào cái bàn của Kỳ Triệt, cô quay sang nói với Bùi Yên: "Cuộc họp phụ huynh sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào trước đi."
Giáo viên các bộ môn thay nhau phát biểu, khen ngợi rồi phê phán, Kỳ Trừng đột nhiên cảm thấy, đây đâu phải là Kỳ Triệt đi học, mà là cô đang đi học luôn rồi, không khỏi cảm thấy đau đầu.
Cuối cùng giáo viên cũng dừng lại, kết thúc một buổi họp phụ huynh kéo dài cả buổi chiều, đứng trên bục giảng dặn dò: "Phụ huynh của Kỳ Triệt, Bùi Nam ở lại một lát nhé."
Kỳ Trừng và Bùi Yên giống như có duyên phận với nhau, tới cùng một lúc, rời đi cùng nhau, cùng tìm giáo viên chủ nhiệm để hỏi chuyện.
"Chào phụ huynh của Kỳ Triệt, phụ huynh của Bùi Nam. Mục đích tôi tìm hai vị, không cần nói nhiều, chắc hai vị cũng đoán được phần nào, chính là vì thành tích của hai em ấy trong kỳ thi giữa kỳ vừa rồi."
Giáo viên chủ nhiệm vừa nói, vừa rút ra hai bài thi trong một xấp bài thi thật dày, một bài là bài thi ngữ văn của Kỳ Triệt, một bài là bài thi toán của Bùi Nam.
"Trước khi tôi nói, hai vị hãy tự xem bài thi trên tay mình đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!