Ôn Nam nhìn đối phương đi lên cầu thang, khi lướt qua cô ấy, toàn thân Ôn Nam cảm thấy rất hoang mang, sợ rằng Kỳ Trừng sẽ trực tiếp đến đối chất, ngoài việc im lặng như thóc, cô ấy không thể tìm ra lời phản bác nào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, Kỳ Trừng thậm chí không nhấc mí mắt lên, càng không nói đến việc đối chất với Ôn Nam, nhưng càng như vậy, Ôn Nam càng cảm thấy bất an, như có hàng triệu con kiến đang gặm nhấm da thịt của cô ấy, chỉ có bồn chồn và lo lắng.
Ánh mắt của Bùi Dư Yến rất nguy hiểm, anh khó chịu mở cửa sổ để thông gió, để gió lạnh thổi vào mặt mình. Lúc này tuyết đã ngừng rơi, ánh hoàng hôn nhuộm tuyết thành màu đỏ, tạo thành một mảng lớn, đỏ như máu.
Hít một hơi thuốc thật sâu, khói thuốc bay ra ngoài cửa sổ theo gió lạnh, xoay vài vòng rồi biến mất. Trong lúc nửa nhắm nửa mở, Bùi Dư Yến dùng ngón giữa và ngón áp út kẹp điếu thuốc, lười biếng rũ tàn thuốc xuống bậu cửa sổ, sau đó nhanh chóng dập tắt, quay đi quay lại dựa vào cửa phòng của mình, nghiêng người, lúc này anh đang đối diện với phòng của Kỳ Trừng.
Cánh cửa đỏ thẫm đóng chặt, giống như như một dòng sông ngăn cách bọn họ ở đôi bờ, mỗi người một nơi.
Bùi Dư Yến đi đến cửa phòng, giơ tay lên mấy lần rồi lại hạ xuống, lúc buông tay, anh vô tình chạm vào cửa phòng, cánh cửa " kẽo kẹt" mở ra.
Cửa không khóa.
Bùi Dư Yến cố gắng kiềm chế giọng nói, đứng ở cửa gọi: "Kỳ Trừng."
Không ai đáp lại.
Bùi Dư Yến lập tức nhận ra tình hình không ổn, vừa xông vào thì thấy Kỳ Trừng ngã gục trên sàn nhà, còn chưa kịp đỡ người dậy, tay trái của anh đã chạm phải thứ gì đó nhớp nháp, là máu.
Quần áo của Kỳ Trừng bị ngâm trong tuyết nên ướt sũng, tóc dài xõa ra chỉ vừa đủ che đi vết thương, đôi mày nhíu lại, màu môi trắng bệch.
Bùi Dư Yến vừa đỡ cô lên ghế, Kỳ Trừng đã mơ màng thét lên, mắt còn chuea mở, chỉ bĩu môi nói với Bùi Dư Yến: "Tôi muốn ăn kẹo."
Có phần giống như đang làm nũng.
Thấy Bùi Dư Yến đứng ngây ra không nhúc nhích, cô lại đưa tay vò tóc anh, như đang an ủi: "Kẹo vị bạc hà."
Anh lớn như vậy, chưa từng được ai xoa đầu. Hơn nữa, hành động của Kỳ Trừng giống như đang vuốt v e một con… Mèo, giống như anh hay vuốt lông cho Đại Ca.
Tai anh lặng lẽ đỏ bừng, trong lòng Bùi Dư Yến vang lên một tiếng, hàng nghìn tòa nhà sụp đổ, chỉ còn lại một chốn đồng hoang, không thấy điểm kết thúc.
Bùi Dư Yến luống cuống xé giấy gói kẹo, đút cho cô một viên kẹo bạc hà, vừa đưa đến bên miệng cô, cô như phản ứng được, thè lưỡi li3m một cái, không biết có phải cố ý hay vô tình mà lướt qua ngón tay anh, khiến trong lòng anh chấn động, nhanh chóng rụt tay lại, giả vờ bình tĩnh.
Bùi Dư Yến lướt lưỡi qua hàm răng sau, cầm một cái ghế dựa, khoanh tay ngồi đối diện với Kỳ Trừng, trong thời tiết lạnh lẽo, anh lại cảm thấy trong người nóng bừng, khó chịu vô cùng.
Kỳ Trừng lẩm bẩm rên xiết, toàn thân đau nhức, trong miệng còn vương lại vị tươi mát và cay the của kẹo bạc hà.
"Xì ——" Cô nhìn ánh mắt đang muốn thẩm vấn mình của Bùi Dư Yến, lại bắt đầu trở nên lơ đãng.
Bùi Dư Yến đột nhiên hỏi: "Cô thích ăn kẹo bạc hà lắm à?"
Kỳ Trừng: "Cũng bình thường, nhưng tôi bị hạ đường huyết nên mang theo dự phòng."
Bùi Dư Yến nhìn chằm chằm vào ánh mắt không mấy sáng sủa của cô: "Cô có hối hận không?"
Kỳ Trừng nhất thời không hiểu, ngơ ngác hỏi: "Sao?"
Anh đứng dậy, từ phía sau mang đến đủ loại thuốc: "Cô có hối hận vì cứu Ôn Nam không?"
Lạ thật.
Rõ ràng anh hề không tham gia, nhưng luôn có thể dùng sự quan sát để hiểu thấu mọi chuyện mình muốn biết, dường như thâu tóm vạn vật trong lòng.
Kỳ Trừng buột miệng thốt lên: "Không hối hận."
Bùi Dư Yến hỏi: "Đối với người vong ân phụ nghĩa cũng vậy à?"
Kỳ Trừng đáp: "Cũng vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!