Chương 18: (Vô Đề)

Tim Kỳ Trừng đập hụt một nhịp, cô khó tin xoay đầu, hai chân như chết lặng, mãi một hồi lâu mới ngước mắt lên, nhìn thấy kết cấu phức tạp của cả chiếc xe máy, vẻ ngoài rất lóa mắt nhưng lại chẳng có vẻ cồng kềnh, rõ ràng hơn hẳn xe đua bình thường mấy bậc.

Mà người cô từng mơ thấy trên máy bay kia, giờ phút này lại đang đội mũ bảo hiểm xe máy, chỉ lộ ra một đôi mắt, khóe mắt cụp xuống, nhìn không rõ vẻ mặt.

Một tay Bùi Dư Yến thoải mái buông thõng, tay kia đeo bao tay da giữ thăng bằng xe máy, đúng là, bình thường lúc anh không lái xe đua, cả người anh luôn tỏa ra khí chất dịu dàng như ngọc, như cách Tôn Dật Kiệt hay nói chính là một "tinh anh danh giá thượng lưu", nhưng chỉ cần vừa đụng tới xe đua, khí chất tàn nhẫn lập tức toát ra ngoài, như có thể hình thành một lớp từ trường mạnh mẽ, khiến những chủ xe vừa rồi chen chúc tới lập tức im bặt, tự biết mất mặt mà giải tán.

Cô còn chưa kịp hỏi nguyên nhân thì một chiếc mũ bảo hiểm xe máy khác đã đưa đến trước mắt, găng tay da giằng co trên không trung, chờ đợi câu trả lời của cô.

Trong lúc nhất thời, những ấm ức kia hóa thành bọt nước, mặc kệ có phải cô tự mình đa tình hay không, nhưng sau câu "Cô đoán xem" kia đã là đáp án khẳng định.

Kỳ Trừng chậm rãi thở ra một hơi, cúi đầu tự cười với mình, cắn nhẹ môi dưới, trong lòng có đủ cung bậc cảm xúc, song vẫn chần chừ đội mũ bảo hiểm lên đầu. Thấy thế, Bùi Dư Yến đặt mũ bảo hiểm xuống, cố định dây lưng hai bên, nghiêng thân xe về phía cô.

Trước khi đến, cô đã kiểm tra dự báo thời tiết hôm nay, trời trong xanh không mây. Bầu trời xanh thẳm quét đi sương mù của thành phố, con đường nơi này không giống Yến Ninh, tất cả đều là kiến trúc thành phố che chắn, xuyên qua căn phòng thấp bé bằng phẳng, xa xa là loáng thoáng núi tuyết, khảm vào bầu trời, hòa làm một thể với chân trời.

Dưới điều kiện như vậy, tốc độ xe chạy lại càng nhanh, gió lạnh lùa vào cổ họng khiến tóc của Kỳ Trừng theo gió bay về phía cổ Bùi Dư Yến, làm cho lòng anh ngứa ngáy.

Thấy xe ngày càng rời xa khu dân cư thành thị, Kỳ Trừng nhỏ giọng hỏi: "Anh Ba, chúng ta đi đâu vậy?"

Vì đội mũ bảo hiểm nên giọng Kỳ Trừng khá nhỏ, Bùi Dư Yến không nghe rõ, lớn tiếng hỏi ngược lại: "Cái gì?"

Cô đành phải gào lên: "Tôi nói, chúng ta đi đâu vậy?"

Ngay từ đầu Kỳ Trừng đã không nói cho Bùi Dư Yến địa điểm đặt khách sạn, vậy nên hiện tại cô hoàn toàn không biết mình đang đi đâu cả. Mặc dù như vậy, cô cũng không cảm thấy sợ hãi, cho dù lái về phía trước không có điểm cuối như vậy, cô cũng chấp nhận.

"Đến rồi cô sẽ biết." Bùi Dư Yến giữ lại cảm giác thần bí cuối cùng, vừa dứt lời, anh lập tức tăng tốc, tốc độ xe chạy khiến tim cô đập cực nhanh, thoát khỏi áp lực của thành phố, hiện tại đầu óc cô đang trong trạng thái trống rỗng, nhất thời buông hai tay nắm chặt ra rồi căng tay đón gió, cảm nhận gió mát phả vào người.

"Đến rồi."

Kỳ Trừng cởi mũ bảo hiểm, hất tóc, mắt thấy tất cả đều là đường đua, bên cạnh mảnh đất hoang được phân chia thành các khu vực, hiện tại có xe đua chạy như bay, phát ra âm thanh chấn động.

Bùi Dư Yến liếc mắt giải thích: "Nơi này là chỗ luyện tập cho giải đấu F1. Tôi định nửa tháng sau mới tới đây, rốt cuộc lại đến sớm."

Về phần tại sao lại đến sớm, anh không cần nói cô cũng biết.

Kỳ Trừng lúc nào cũng mồm mép nhanh nhảu lại lắp bắp: "Anh... Tôi..." Cuối cùng lại ấm ức: "Đồ lừa đảo."

Vừa nghe thấy, lại có mùi vị giống như dỗi hờn người yêu.

Bùi Dư Yến ôm mũ bảo hiểm xe máy, nhìn cô bằng ánh mắt kiên định, song vẫn cố tình bông đùa: "Phải, tôi là bậc thầy lừa đảo mà, chưa ăn hạt dẻ rang đường của chị Quả Cam no bụng, cho nên tôi tới tìm cô đòi nợ đấy."

Anh lặp lại động tác lần trước làm với cô ở bệnh viện, tháo găng tay da xuống, vươn lòng bàn tay dày rộng đến trước mặt cô, giống như đang đưa ra lời mời chân thành nào đó.

Kỳ Trừng sờ s0ạng trong túi, lấy ra một viên kẹo bạc hà mang theo trước khi lên máy bay, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay anh, híp mắt cười nói: "Đây, cho anh."

Không có hạt dẻ rang đường, nhưng cô vẫn có kẹo ngọt.

Bùi Dư Yến nắm chặt viên kẹo bạc hà, khi Kỳ Trừng xoay người thì lặng lẽ bỏ vào trong túi áo, giống như một đứa trẻ bướng bỉnh lén giấu đồ ăn vặt.

Trùng hợp là khách sạn Kỳ Trừng đặt cách bãi đua xe rất gần, Bùi Dư Yến cũng ngấm ngầm đăng ký thủ tục tạm trú, ký mấy chữ "Bùi Dư Yến" rồng bay phượng múa trước quầy lễ tân.

Chữ viết của anh uyển chuyển mà không rối, cứng cáp mạnh mẽ, khiến Kỳ Trừng cảm nhận được sự khảng khái của những con chữ.

Dọc theo cầu thang lên lầu, Kỳ Trừng mới phát hiện cô và Bùi Dư Yến ở hai phòng đơn, còn là hai phòng đối diện.

Kỳ Trừng đứng ở cửa, mãi không đi vào, xoay người nói với Bùi Dư Yến đang quẹt thẻ phòng: "Anh Ba, nghỉ ngơi sớm nhé. Cũng không cần dông dài đâu, tôi thấy tình yêu cuồng nhiệt trong mắt anh rồi, tôi nhất định sẽ đến xem giải đấu F1."

Nói ra miệng mới cảm thấy câu nói này rất trẻ trâu, nhưng trong mắt Kỳ Trừng, Bùi Dư Yến cực kỳ thành thục, không ai địch được, như thiếu niên nhiệt huyết nhất, không sợ bất kỳ khiêu chiến nào, luôn luôn mang khí phách hăng hái, không hề lùi bước.

Bùi Dư Yến khàn giọng đáp: "Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!