Căn biệt thự của nhà họ Bùi đã được xây từ mười mấy năm trước, đồ trang trí có chút cũ kỹ, nhưng mọi thứ bày biện đều toát lên vẻ xa hoa của gia chủ.
Hạ Trục Khê nắm tay Thẩm Tĩnh Tùng đi chậm rãi. Sàn nhà được trải thảm đỏ. Từ cửa chính vào phòng khách có một hành lang dài, treo đầy những bức ảnh chụp chung của vợ chồng họ Bùi với các nhân vật quyền quý.
Bức ảnh lớn nhất với khung mạ vàng được đặt ở cuối hành lang.
Đó là bức ảnh chụp chung với một lãnh đạo cấp cao của Thịnh Kinh và người phụ trách khu vực. Bùi Kiến Huân đứng ở phía sau, nở nụ cười rạng rỡ.
"..." Hạ Trục Khê cảm thấy ngượng mỗi khi đi ngang qua bức ảnh đó. Cô ôm lấy Thẩm Tĩnh Tùng, bước nhanh hơn. Thẩm Tĩnh Tùng lướt mắt qua từng bức ảnh với vẻ mặt điềm tĩnh. Khi Hạ Trục Khê ôm chặt, nàng lại càng nép sát vào người cô hơn.
Ra khỏi hành lang, tầm mắt trở nên rộng mở. Chiếc đèn chùm pha lê kiểu Baroque lơ lửng khiến người ta cảm thấy choáng ngợp.
Giấy dán tường màu cà phê kết hợp với sàn đá cẩm thạch họa tiết đan chéo. Dọc hai bên tường là một dãy áo giáp hiệp sĩ thời Trung cổ.
Hai người đang ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da kiểu Mỹ, màn hình TV khổng lồ đang phát tin tức tài chính quốc tế.
Hạ Khiết với kiểu tóc mới, đeo đầy ngọc lục bảo, là người đầu tiên phát hiện ra hai người. "Đến rồi à?" Bà quan sát Thẩm Tĩnh Tùng, "Đây là vợ nhỏ của con à?" Bà quay sang Bùi Kiến Huân, "Trông quen quá."
Bùi Kiến Huân với vẻ mặt trầm tư, nói với Hạ Trục Khê và Thẩm Tĩnh Tùng: "Ngồi đi."
Hạ Trục Khê đỡ Thẩm Tĩnh Tùng ngồi xuống trước, sau đó mới ngồi bên cạnh nàng, giới thiệu với bố mẹ: "Bố, mẹ, đây là vợ con, Thẩm Tĩnh Tùng."
Thẩm Tĩnh Tùng lễ phép chào: "Cháu chào hai bác ạ."
Trước đó, cả hai đã bàn bạc và quyết định không xưng hô "bố mẹ." Một là trong lòng còn chưa quen, hai là hai người vẫn chưa chính thức tổ chức hôn lễ, và ba là Bùi Kiến Huân cùng Hạ Khiết chưa chắc đã chấp nhận.
"Chào con," Hạ Khiết nhìn chằm chằm Thẩm Tĩnh Tùng một lúc, rồi "à" lên một tiếng, nghiêng người về phía Bùi Kiến Huân: "Em nhớ ra rồi, trong phim mới của đạo diễn Quách, cái cô bay qua bay lại trên hồ ấy. Lúc đó em còn nói với anh là cô gái này xinh đẹp lắm. Hình như còn là bạn học của Oánh Oánh, ngày xưa ở quê cũng từng gặp rồi."
Bùi Kiến Huân gật đầu.
Hạ Khiết nói với Thẩm Tĩnh Tùng: "Làm trong giới giải trí chắc khổ cực lắm nhỉ."
Thẩm Tĩnh Tùng vẫn giữ vẻ lịch thiệp: "Làm công việc nào cũng phải cố gắng thôi ạ."
Hạ Khiết lấy điện thoại tìm kiếm thông tin về Thẩm Tĩnh Tùng trên mạng, rồi lúc kinh ngạc, lúc lại kêu lên: "A...! Con còn có câu chuyện đáng thương như thế này nữa à!" Bà vội vàng đưa cho Bùi Kiến Huân xem. "Cô gái nhỏ ở vùng núi nghèo được thầy giáo nhận nuôi, lớn lên thi đỗ Học viện Điện ảnh A rồi trở thành ngôi sao."
"Làm diễn viên quần chúng nhiều năm, vất vả lắm mới lên được tuyến ba, gần đây nhờ 'quan hệ bí ẩn' mà đóng vai trích tiên Nhiễm Nhiễm trong 'Bát Thanh Cam Châu'. Bố và em trai ruột biến thành ma cà rồng hút máu, đòi nợ thảm hại ở quảng trường Kỳ Phong..."
Khi Hạ Khiết đọc đến đoạn "quan hệ bí ẩn", lông mày của Bùi Kiến Huân nhíu lại rất sâu.
Hạ Khiết hỏi Hạ Trục Khê: "Hồi chị con đính hôn, con cứ đòi mẹ tìm đạo diễn Quách Du, là vì cô ấy à?"
Hạ Trục Khê đáp với giọng trầm: "Vì chính bản thân con."
"Ôi chao," Hạ Khiết lại nhìn Thẩm Tĩnh Tùng, ánh mắt đầy vẻ dò xét. "Đúng là người trong giới giải trí, tâm tư thông minh thật đấy."
"Mẹ! Xin mẹ hãy tôn trọng vợ con..."
Hạ Trục Khê bỗng nhiên tức giận. Thẩm Tĩnh Tùng vội vàng đặt tay lên tay cô, ra hiệu không sao, nhưng ánh mắt của nàng đã không còn vẻ lễ phép như lúc nãy nữa.
Thẩm Tĩnh Tùng mỉm cười với Hạ Khiết: "Bác gái nói đúng ạ. Thân thế của cháu rất khó khăn, nhờ có Tiểu Khê mà cháu đã vượt qua được nhiều thử thách, cuộc sống trở nên ấm áp hơn nhiều. Cháu có được vai diễn trong 'Bát Thanh Cam Châu' đúng là nhờ quan hệ."
"Đạo diễn Quách là đồng hương của tôi, chút mặt mũi đó vẫn phải nể chứ." Hạ Khiết cười xã giao, quay mặt đi, chỉnh lại viên ngọc lục bảo trước ngực.
Thẩm Tĩnh Tùng tiếp lời: "Nhưng không hiểu sao, khi đạo diễn Quách nghe nói là do bác gái giới thiệu thì lại né tránh. Ông ấy chỉ đồng ý gặp mặt một lần khi cháu nói là bạn của Hạ thần."
Tay Hạ Khiết dừng lại giữa không trung: "?! "
Trên chiếc sofa đối diện, Thẩm Tĩnh Tùng dịu dàng nép vào lòng Hạ Trục Khê. "Thế nên cháu mới nói, có thể lấy được Hạ thần là phúc lớn của cháu mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!