Trưởng Tôn Hi mở mắt tỉnh dậy, lúc ấy đã là nửa đêm. Màn sáng ngoài cửa mỏng manh, mơ hồ không rõ. Nàng nghiêng đầu, thấy Ân Thiếu Hạo đang nhắm mắt ngủ say, nghĩ đến không cần trực tiếp đối mặt với hắn, nàng âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Chỉ là, buổi chiều bản thân sao lại ngất đi? Trong lòng có chút khó hiểu.
"Tỉnh rồi à?" Ân Thiếu Hạo ngủ rất nhẹ, trong lòng vẫn luôn lo lắng Trưởng Tôn Hi, chỉ hơi có động tĩnh liền tỉnh lại. Hắn đưa tay khẽ sờ mặt nàng, "Giờ là nửa đêm, tiếp tục ngủ đi. Thái y nói, bây giờ nàng cần nghỉ ngơi thật nhiều."
Trưởng Tôn Hi chỉ nghĩ là mình nhất thời xúc động quá mức nên mới ngất xỉu, cũng không để trong lòng.
Lặng lẽ nói: "Thực xin lỗi."
"Sao lại nói lời này?" Ân Thiếu Hạo bật cười, "Trẫm đã nói, không trách nàng." Ngược lại còn thay nàng giải thích: "Nếu là Thái Thượng Hoàng phân phó, nàng làm sao dám kháng chỉ? Hơn nữa cũng chẳng hại gì trẫm. Cho nên đừng cứ giữ trong lòng day dứt mãi nữa."
Hắn càng nói như vậy, Trưởng Tôn Hi lại càng áy náy, khẽ giọng nói: "Suy cho cùng, cũng là do ta không tin chàng. Luôn lo lắng chàng về sau sẽ thay lòng đổi dạ. Như hôm nay, ta…"
"Nàng ghen à?" Ân Thiếu Hạo xoay người ôm lấy nàng, đuôi mắt cong cong, dưới bóng đêm tựa hồ phát ra quang hoa, "Nếu nàng mà không ăn giấm, trẫm mới không yên lòng. Nàng chịu đáp tấm lòng trẫm, trẫm đã vui lắm rồi. Thôi, chuyện đã qua rồi, đừng cứ để bụng. Nếu nàng còn tiếp tục như vậy, trẫm thật sự sẽ giận đấy."
"Ừm." Trưởng Tôn Hi khẽ đáp.
"Nàng yên tâm." Nụ cười Ân Thiếu Hạo hơi thu lại, "Trẫm tuy chán ghét Giang Lăng Vương, nhưng hắn đối với trẫm không có uy hiếp gì. Trẫm cũng không đến mức giống tiểu hài tử, cứ giận dỗi mà nhất định phải gi. ết cho bằng được. Hơn nữa, Giang Lăng Vương một lòng hướng về nàng, che chở nàng, có thể giữ lại thì cứ giữ. Hắn là đệ đệ nàng, trẫm cũng không nỡ khiến nàng đau lòng."
Kỳ thật, Giang Lăng Vương cũng là đệ đệ của hắn. Chỉ là trong hoàng thất, vốn chẳng tồn tại thứ gọi là tình thâm huynh đệ.
Hết thảy, đều là vì nàng mà thôi.
Trưởng Tôn Hi nhẹ nhàng gật đầu, "Sau này ta sẽ không một mình gặp hắn nữa." Có thể để Giang Lăng Vương bình an là tốt rồi, cũng có thể xem như nàng có thêm một cánh tay. Nhưng Ân Thiếu Hạo vì nàng mà làm nhiều như vậy, nàng không thể lại phụ lòng hắn.
"Vậy thì tốt." Ân Thiếu Hạo cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, "Ngủ đi."
"Ừm." Trưởng Tôn Hi nằm yên, lại hỏi: "Thái y có nói ta vì sao lại ngất không?"
"Không có gì đáng lo." Ân Thiếu Hạo sợ chuyện mang thai chưa xác định rõ ràng sẽ khiến nàng không vui, nên không nói ra, "Nàng cứ ngủ cho khỏe, nghỉ ngơi vài hôm, để Thái y khám lại, điều dưỡng một chút là được."
"Được, ngủ thôi." Trưởng Tôn Hi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Ân Thiếu Hạo khẽ vuốt tóc nàng, trong lòng không khỏi lo lắng, thứ cổ trùng kia liệu có ảnh hưởng đến nàng cùng đứa bé trong bụng hay không? Nghĩ đến việc tên phế Thái tử dám gian trá trong giải dược, hắn chỉ hận đến nghiến răng nghiến lợi! Hắn chẳng lẽ không sợ, mình sẽ bầm thây phế Thái tử phi cùng Tuyết Lí vạn đoạn sao? Không, hắn biết, mình sẽ không làm như vậy.
Bởi vì mình không nỡ khiến nàng thương tâm.
Trong lòng Ân Thiếu Hạo bốc lên ngọn lửa giận không tên, nhưng lại không có chỗ để phát tiết. Chỉ là hắn đâu phải loại người cam tâm chịu thiệt?
Nhiều năm sau, hoàng lăng lại xảy ra một lần sụp đổ bất ngờ.
Ân Thiếu Hạo sai người nhân lúc đó bí mật đào mộ, trộm mang thi thể phế Thái tử cùng Bạch hoàng hậu ra ngoài, sai người ngũ mã phanh thây, sau đó thiêu sạch xương cốt, tro cốt bỏ vào hai bình, ném xuống khe núi sâu.
Bình nát, tro cốt bay tứ tán, cuối cùng không còn một mảnh, tra cũng không còn sót lại.
Còn những sách cổ họa bản, dao đài phượng cầm mà Phế Thái tử từng yêu thích khi sinh thời, cũng đều bị thiêu rụi cho sạch.
***Truyện chỉ đăng tại wattpad và facebook***
Tin Trưởng Tôn Hi mang thai rất nhanh đã được chẩn đoán chính xác, nhưng vẫn chưa công khai. Mãi đến ba tháng sau, vào ngày hội Trung thu, Ân Thiếu Hạo mới chính thức tuyên bố tin vui này trước mặt mọi người. Quần thần rộn ràng chúc mừng không thôi.
Hoắc Thái phi thì tức giận đến trợn mắt há mồm, một câu cũng không nói nên lời.
Thái Thượng Hoàng mỉm cười nói:
"Hoàng hậu xưa nay hiền lương thục đức, lại đoan trang tĩnh lặng. Lúc trước cùng Hoàng đế đồng hành nơi đất Thương Đô, càng là đồng cam cộng khổ, đồng tâm đồng đức, quả thực là tấm gương tốt trong hàng nữ tử. Hôm nay nhân Trung thu đoàn viên, lại thêm hỉ sự Hoàng hậu mang thai long tử, quả nhân vui mừng khôn xiết, nay ban cho Hoàng hậu danh hào "Trinh Tĩnh"."
Lời vừa dứt, cả điện tức khắc im phăng phắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!