Chương 48: (Vô Đề)

"A lô, sư phụ à, vâng, đúng đúng đúng, đây là đường Bàn Thượng, ngài tới là được rồi——"

Vệ Triết ngồi xổm ven đường, sau khi cúp điện thoại thì một chiếc xe hơi màu đen chạy vụt qua trước mặt.

Vệ Triết cảm thấy như có một luồng âm khí thổi qua làm hắn lạnh buốt.

Hắn ngẩng đầu nhìn quanh một vòng nhưng không phát hiện chỗ nào có tà ma, thế là gãi đầu tự nhủ chắc mình nghĩ nhiều quá rồi.

Trên chiếc xe đen lao vùn vụt, Mộ Bạch bám vào cửa sổ rồi quay sang do dự nói: "Hình như ta vừa thấy Vệ Triết thì phải."

Cố Đình điệu nghệ bẻ lái bằng một tay rồi bình tĩnh nói: "Đừng sợ."

"Xe cậu ta cũ rích rồi, đừng nói bị xì một cái lốp mà có cho cậu ta mười cái lốp cũng chẳng đuổi kịp cháu đâu."

Mộ Bạch bị cú cua gắt này làm hoa mắt váng đầu tin ngay lập tức.

Đúng là có cho Vệ Triết mười cái lốp cũng đuổi không kịp chiếc xe này của bọn họ.

Cố Đình trộm tổ tông mình chạy xe nhanh như chớp rồi đỗ xịch trước cổng một quán cà phê.

Mười giờ sáng, quán cà phê không đông lắm, cà phê rang tỏa ra mùi thơm quyến rũ, tiếng nhạc du dương len lỏi trong không khí.

Cố Đình dẫn tổ tông mình tới một góc khuất yên tĩnh, bảo cậu mấy ngày trước mình về nhà nói chuyện với một số người lớn tuổi ở Cố gia đã tìm được chút manh mối.

Mộ Bạch hơi váng đầu, ngồi trên ghế hỏi: "Manh mối gì?"

Nhân viên phục vụ cầm thực đơn tới lịch sự hỏi có cần gì không, Cố Đình hỏi Mộ Bạch muốn uống gì.

Mộ Bạch không rành dãy đồ uống nhìn hoa cả mắt kia nên nhờ Cố Đình gọi giùm, Cố Đình gọi hai ly cà phê và một phần sandwich.

Đợi nhân viên phục vụ lui ra, Cố Đình nói: "Họ nói tổ tiên Cố gia còn có Thám Hoa lang nữa, nhưng thật giả thế nào thì không rõ."

Mấy người già trong nhà họ Cố cũng đã cao tuổi, những chuyện họ biết đều là truyền miệng chứ không có ghi chép rõ ràng.

Thậm chí có người nói có, có người nói không, thật giả ra sao chẳng ai biết được.

Tim Mộ Bạch đập mạnh mấy lần, nhưng khi nghe nói không thể xác định thật giả thì bỗng nhiên hụt hẫng.

Cậu nói: "Không sao, dù gì cũng có hướng đi rồi."

Cố Đình lại hỏi Mộ Bạch mấy câu để về hỏi lại trưởng giả đời trước của nhà họ Cố.

Hắn hỏi Mộ Bạch chết thế nào, còn nhớ rõ chuyện lúc sống không, Mộ Bạch trả lời từng câu, lúc sắp trả lời tiếp thì nhân viên phục vụ đặt nhẹ hai ly cà phê và sandwich xuống bàn rồi cười nói hai người từ từ dùng.

Cố Đình đã quen uống cà phê đen buổi sáng cho tỉnh táo nên bưng lên uống một ngụm, sắc mặt vẫn như bình thường.

Tiểu quỷ chỉ biết thứ đồ uống trước mặt nhìn giống Cocacola Diêm Hạc hay cho mình uống nên cũng nốc một ngụm lớn.

"......"

Một giây sau, mặt Mộ Bạch nhăn nhúm, nhưng nghĩ đến "làm tổ tông phải ra dáng tổ tông" nên cố nuốt xuống.

Nhưng nuốt xong năm hồn sáu phách cũng bay mất một phách.

Cố Đình vẫn đang lải nhải: "Mặc dù bây giờ vẫn chưa thể xác định ngài thuộc đời nào nhưng dù gì ngài cũng là tổ tông nhà họ Cố chúng ta."

"Theo lý mà nói ngài phải ở nhà họ Cố mới đúng, đâu tới lượt người dưng khác họ như Diêm Hạc nuôi."

"Ngài thấy đúng không ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!