Ta nhìn kỹ gương mặt nàng hồi lâu, mới nhận ra — nàng chính là Tiết Hoài Nguyệt, phu nhân phủ Binh bộ Thượng thư, người từng lập công trị thủy.
Nàng tài hoa xuất chúng, từng là quý nữ nổi danh kinh thành.
Không ngờ lại rơi vào cảnh này.
Như nhìn thấu sự kinh ngạc của ta, nàng khẽ cười, vết sẹo dữ tợn trên môi kéo dài càng đáng sợ:
"Thế đạo không cho nữ nhân cơ hội lập danh."
"Kế sách trị thủy của ta bị ghi dưới tên phu quân, dâng lên ngự tiền, thành bàn đạp cho hắn thăng quan tiến chức."
"Ta nhịn, gọi là thức thời vì gia tộc."
"Ta không nhịn, liền bị coi là điên cuồng, đáng bị nhốt trong ngôi mộ sống này cả đời không thể ngóc đầu."
Nụ cười nàng cay đắng.
Sau hận ý là đầy ắp sự bất cam.
Nàng cười đắng chát.
Sau lớp hận ý là đầy ắp bất cam.
Khi bốn mắt nhìn nhau, nàng cười khẩy một tiếng, bàn tay khô gầy giơ lên, chỉ ra ngoài cửa:
"Ta không phải ngoại lệ, ngươi nhìn đi…"
"Người bị xiềng xích cắm sâu vào tay chân kia, là Tiết cô nương giỏi khai khẩn ruộng đồng, giỏi thủy lợi. Kế sách bị phụ thân và huynh trưởng đoạt mất, quay đầu lại bị gán cho tội "khắc lục thân", nhốt c.h.ế. t cả đời còn lại."
Ta biết nàng ấy.
Mười năm trước ta đi tảo mộ cho mẫu thân, từng gặp nàng ở ngoại ô kinh thành.
Khi đó nàng mới mười ba mười bốn tuổi, đã xắn quần tự mình cày cấy trên ruộng.
Người đời cười nàng điên dại.
Gia tộc trách nàng lăn lộn trong bùn đất, không biết giữ thể diện.
Chỉ có nàng, mồ hôi lăn dài, đôi mắt hẹp sáng lấp lánh:
"Đợi ngày Đại Ung ruộng tốt ngàn dặm, còn ai chê ta dính bùn?"
Mẫu thân nàng bưng chén trà đứng trên bờ ruộng, mỉm cười với ta:
"Phu nhân thấy con ta điên sao? Nhưng ta biết, nữ nhi ta lòng mang sơn hà, việc gì cũng thành."
Gió xuân thổi qua, yêu thương và kỳ vọng theo mầm non vừa nhú khỏi đất mà nảy nở.
Hoài Nguyệt tiếp lời:
"Người bị c.h.ặ. t một ngón tay kia là nữ y tinh thông y lý, cứu người vô số. Phương t.h.u.ố. c bị phu quân trộm lấy để lập công danh, nàng lại bị vu cho tội đầu độc mẹ chồng."
Ta cũng biết nàng.
Nàng chuyên trị bệnh cho trẻ nhỏ. Khi Vãn Đường còn quấn tã, chính nàng từng chữa bệnh đậu mùa cho con bé.
Nàng dịu dàng tỉ mỉ, làm việc chuyên tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!