Lòng bàn tay Lâm Vấn Cẩn cảm nhận được động tác nuốt của Dung Niệm.
Chiếc cổ vừa mảnh vừa trắng, chỉ cần y hơi dùng sức chút thôi là đủ g**t ch*t người trong tay.
Đúng là y từng có ý định kết liễu Dung Niệm, chính buổi tối cái hôm trong sân ấy, Dung Niệm áp sát với hành động táo tợn, y thì bị thuốc không kiềm chế nổi.
Nhưng giờ y không muốn giết Dung Niệm nữa.
Tay Lâm Vấn Cẩn di chuyển lên trên, ngón trỏ gõ nhẹ vào môi Dung Niệm, Dung Niệm hơi hé miệng ra, lè lưỡi l**m đầu ngón tay y xu nịnh.
Song cái chạm mềm mại chưa thể lấy lòng được Lâm Vấn Cẩn tâm tình khó lường, "Đã ai động vào chưa?"
Dung Niệm lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, đáp lè nhè: "Chỉ có đại nhân ạ..."
Hẳn là Lâm Vấn Cẩn không tin, y thọc cả ngón trỏ ngón giữa vào khoang miệng ướt nóng của Dung Niệm không hề khách sáo, mò mẫm lượn vòng.
Cảm giác bị xâm nhập cực kì khó chịu, nhưng Dung Niệm vẫn hợp tác há to miệng cho Lâm Vấn Cẩn "kiểm tra".
Lâm Vấn Cẩn v**t v* từng chiếc răng của em, phần bụng ngón tay có lớp chai mỏng sục sạo hàm trên của em, đùa bỡn cái lưỡi em. Những khớp ngón tay mặc sức khuấy đảo bên trong khoang miệng nóng sực, Dung Niệm bị bắt há miệng mãi, chưa kịp nuốt nước bọt nữa, sợi chỉ bạc trượt ra từ khóe môi.
Hai ngón tay Lâm Vấn Cẩn kẹp đầu lưỡi em lại, em cũng tự nhiên thè lưỡi ra ngoài theo, nghe thấy Lâm Vấn Cẩn thấp giọng hỏi, "Ngươi là nhóc con ba tuổi à, còn không ngậm được nước miếng nữa?"
Lưỡi Dung Niệm vẫn đang bị Lâm Vấn Cẩn táy máy, em không nói được nên lời, gắng sức cố nuốt bớt nước bọt song chỉ phí công.
Tới tận lúc cằm Dung Niệm đã lóng lánh nước Lâm Vấn Cẩn mới rút ngón tay mình về, trông bàn tay ướt nhẹp dưới ánh nến, chẳng rõ y nghĩ gì mà ánh mắt đen kịt hệt màn đêm ngoài cửa sổ.
Dung Niệm không ngốc, những gì Lâm Vấn Cẩn làm với em đã vượt quá giới hạn một mối quan hệ bình thường, nhưng em cũng chẳng hề miễn cưỡng bài xích chút nào, thậm chí trái tim còn bắt đầu đập dồn cuồng nhiệt.
Có lẽ nhịp tim cùng tiếng thở quá gấp của em khiến Lâm Vấn Cẩn chú ý, Lâm Vấn Cẩn lặng thinh nhìn em chăm chú giây lát, rồi kéo giở vạt áo em. Từng lớp áo quần một, động tác cực kì chậm rãi, toàn thân Dung Niệm cứng ngắc không dám nhúc nhích, chỉ có hàng mi vội chớp liên tục phơi bày sự căng thẳng tột độ ở em.
Lồng ngực trắng nõn của em lõa lồ ra, có vẻ Lâm Vấn Cẩn thấy vẫn chưa đủ rõ, y nghiêng người cầm ngọn nến nhỏ ở tủ đầu giường, ngắm nhìn từng tấc của em trong ánh lửa sáng lung lay.
Ngực Dung Niệm phập phồng khó lòng kiểm soát, làn da tiếp xúc với không khí thoáng nổi da gà nhỏ mịn, so với cái lạnh thì em bận tâm ánh mắt từ Lâm Vấn Cẩn hơn – kín đáo phẳng lặng, em không tài nào tìm tòi ngó trộm dù chỉ chút ít tâm tư Lâm Vấn Cẩn thông qua đôi con ngươi lạnh tanh ấy.
Cổ họng Dung Niệm khô ran, em quay sang gọi đứt quãng: "Đại nhân..." Môi Lâm Vấn Cẩn hơi mím, mọi việc diễn ra đây đã vượt ngoài dự liệu của y, nếu không phải tại Dung Niệm to gan hôn y thì y đã chẳng làm những hành vi thế này.
Do Dung Niệm tự rước lấy hết.
Thế là y yên tâm quan sát tỉ mỉ cơ thể nõn nà trước mặt mình. Dung Niệm mảnh mai mà không quá gầy gò, phần ngực có một lớp thịt mềm mong mỏng, điểm xuyết hai đ** ng*c tựa hạt đậu đỏ.
Thiếu màu đỏ tươi, đầu óc y bất chợt nảy ra cái ý nghĩ có thể gọi là dâm dật, trông thấy sáp nến trong tay sắp sửa nhỏ xuống, rõ ràng có thể cầm dịch nó ra song cổ tay y sừng sững bất động, mãi đến khi sáp nến hơi bỏng rơi thẳng trúng vào đầu vú bên phải của Dung Niệm. Dung Niệm bật thốt lên tiếng kêu sợ hãi ngắn ngủi, nửa thân trên giật bắn một cái thật mạnh, ánh mắt lập tức ứa nước, em nhấc tay muốn chùi sáp nến ở ngực đi.
Tốc độ của Lâm Vấn Cẩn nhanh hơn em nhiều, cái tay đang trống chộp ngay lấy cổ tay em, y thổi tắt nến, tiện thể quẳng ngọn nến xuống đất.
Trong phòng thình lình tối om.
Dung Niệm bắt đầu giãy giụa, giờ em sợ thật rồi, em không thể ngờ Lâm Vấn Cẩn lại làm em bỏng bằng sáp nến, "Đại nhân, đau, tôi đau..." Em còn quên cả việc phải xưng là nô tài.
Lâm Vấn Cẩn khống chế được em chỉ sau vài động tác, quát khẽ: "Ngó ngoáy nữa ta thắp nến lại đấy."
Quả nhiên Dung Niệm hết hồn, im ắng ngậm miệng đầy đáng thương. Nến đã tắt, đôi mắt đen láy của em lại càng sống động hơn trong bóng tối, miệng em méo xệch sắp khóc đến nơi,"Đại nhân đừng làm nô tài bị bỏng mà." Lâm Vấn Cẩn cân nhắc chừng mực, tuy sáp nến hơi nóng nhưng sẽ không khiến Dung Niệm bỏng thật, y nhất thời nổi hứng, đâu ngờ Dung Niệm lại khiếp hãi tới độ này.
Sáp nến đông đạc lại trên đ** ng*c Dung Niệm.
Dung Niệm lại rục rịch định thò tay cậy ra nhưng bị Lâm Vấn Cẩn phát hiện, y bấu hai tay em l*n đ*nh đầu. Tự dưng Lâm Vấn Cẩn lôi nợ cũ ra, "Hôm ấy ở huyện Hoa Tần đại nhân bảo ngươi dụ dỗ bản quan thế nào?"
Y giở cái giọng quan lớn rõ là xa lạ lạnh lùng.
Chỗ kia của Dung Niệm vừa đau vừa ngứa, em nghẹn ngào nấc lên: "Tần đại nhân bảo sẽ cho tiền nô tài ạ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!