Chương 8: (Vô Đề)

Hồi Lâm Vấn Anh đầy tháng, nhà họ Lâm nhờ thợ thủ công làm cho con trai út một chiếc khóa bình an với hoa văn rất phức tạp, khắc chữ "Anh" ở mặt sau, trên đời chỉ có đúng một chiếc duy nhất.

Lúc đi lạc, trên cổ Lâm Vấn Anh hãy còn đang đeo lời cầu chúc từ người nhà.

Suốt 15 năm nay nhà họ Lâm từng nhiều lần phái vô số thám tử đi lùng sục vật này khắp năm sông bốn bể, song tới nay vẫn chưa rõ dấu vết.

Lâm Vấn Cẩn nhận được thư lần nữa, trong thư vẫn báo chưa tìm ra tung tích chiếc khóa bình an.

Đã nhiều năm trôi qua như thế, liệu em trai y có còn trên đời? Lâm Vấn Cẩn gạt ý nghĩ xui xẻo đi, hồi âm dặn người tìm tiếp, kể cả phải lật ngược nguyên một vùng rộng y cũng sẽ gắng sức tìm em trai trở về cho gia đình đoàn tụ.

Đang chờ thuộc hạ lấy thư mang ra dịch trạm thì Lâm Vấn Cẩn trông thấy có cái đầu tròn xoe thò vào thư phòng.

Nhoáng cái, Dung Niệm ngập ngừng ấp úng đã xuất hiện trong tầm mắt y.

Dung Niệm đã tới kinh đô được gần nửa tháng, suốt thời gian vừa rồi em còn chưa đặt chân ra khỏi cửa phủ Lâm, hiển nhiên đối với Dung Niệm quen lang thang huyện Hoa từ bé thì vậy là cuồng chân lắm rồi.

Lâm Vấn Cẩn ngồi xuống liếc qua em, không cản bước chân vào phòng của em.

Dung Niệm rón rén dè dặt lại gần, trông thấy giấy mực bút nghiên trên bàn bèn nhỏ nhẻ hỏi: "Đại nhân làm xong việc chưa ạ?"

"Có gì nói thẳng."

Đã vậy Dung Niệm không nín nhịn nữa, em nhìn về phía Lâm Vấn Cẩn đầy mong đợi, "Đại nhân đã đồng ý là lúc rảnh rỗi sẽ dẫn nô tài ra phố kinh đô ngắm nghía ạ."

Thấy mặt em rụt rè có vẻ sợ bị từ chối lắm, Lâm Vấn Cẩn cong khóe môi, không trả lời mà giở giấy Tuyên Thành ra hỏi em, "Biết viết chữ không?"

Dung Niệm cười gượng ngượng nghịu, "Nô tài chỉ biết viết họ tên mình thôi ạ."

Lâm Vấn Cẩn còn cầm bút lông lên chấm mực dúi vào tay cho Dung Niệm, "Viết thử xem nào."

Dung Niệm ngần ngừ vài giây, thấy Lâm Vấn Cẩn không hề đùa mới bồn chồn nhận lấy, nắm bút vung tay viết hai chữ "Dung Niệm" to đùng đoàng trên giấy, đặt bút đưa nét rất bừa bộn nguệch ngoạc, rõ là cẩu thả.

Nhưng Dung Niệm lại tung tăng cực kì, trôi theo dòng hồi ức, "Đây là tiên sinh ở lớp tư thục dạy nô tài đấy ạ, tiên sinh viết chữ đẹp vô cùng!" Em nâng tờ giấy lên, xấu hổ nói: "Tiếc là nô tài ngu xuẩn, không học nổi một phần kĩ năng của tiên sinh."

Nghe em luôn miệng ngợi khen một tiên sinh chưa rõ tên, ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ lẫn khao khát, Lâm Vấn Cẩn không nhịn được châm chọc: "Ngươi kém cỏi dốt nát, dĩ nhiên học không vào đầu."

Đôi mắt Dung Niệm tối đi, em không phản bác, chỉ thấp giọng nói, "Mẹ bảo lớp tư thục không chịu nhận con cái kỹ nữ, bọn họ đều khinh thường nô tài..."

Dung Niệm hãy còn đang "thưởng thức" dở chữ mình viết, Lâm Vấn Cẩn thì hiếm thấy im lặng một lát, hỏi thêm: "Nếu đã không đồng ý nhận ngươi thì sao còn dạy ngươi viết chữ được?"

Dung Niệm im bặt, khẽ lắc đầu không chịu kể

- năm em 9 tuổi, tiên sinh dạy học ghé lầu Xuân Vũ tìm cô nương, vừa ý mẹ em, mãi tận sáng sớm rời khỏi phòng mẹ em, nhất thời nổi hứng mới đi dạy em viết tên mình.

Nhắc đến cũng chẳng phải quá khứ rạng rỡ gì.

Lâm Vấn Cẩn nhìn ra sự lúng túng của em nên không hỏi nữa, chỉ nắm lấy cổ tay em kéo người lại gần mình.

Dung Niệm giật thót, Lâm Vấn Cẩn đã nâng tay em hạ bút. Từng nét chữ đều mạnh mẽ cứng cáp, tựa giao long vọt tầng mây.

Dung Niệm chưa bao giờ biết hóa ra chữ mình viết cũng có thể đẹp được tới mức này, em ngoái đầu trông Lâm Vấn Cẩn gần trong gang tấc, chạm phải con ngươi sâu xa của đối phương, trái tim chợt đập một nhịp thật mạnh.

Lâm đại nhân tốt với em quá đi.

Viền mắt Dung Niệm hơi nóng lên, em chân thành nói: "Chữ đại nhân viết là kiểu chữ đẹp nhất nô tài từng thấy đó ạ."

Lâm Vấn Cẩn miễn nhiễm trước chiêu này của em, "Ngươi đã đọc được bao nhiêu chữ đâu mà biết của ta đẹp nhất."

Dung Niệm kích động quay người lại, "Cứ của đại nhân thì chắc chắn nhất!" Suýt nữa va luôn phải cằm Lâm Vấn Cẩn, giờ em mới để ý cả người em đã bị Lâm Vấn Cẩn ôm vòng trong tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!