Lâm Vấn Cẩn ưa sạch sẽ, việc đầu tiên làm sau khi quay về sân viện là tắm rửa xông hương. Nền tảng nhà họ Lâm sung túc, cụ nội từng là thương gia giàu có nhất vùng, sở hữu vô số của cải, ông nội phát triển sản nghiệp lớn mạnh, tới đời cha chú y thì bắt đầu đi theo con đường quan tước.
Lâm Vấn Cẩn nối gót tiếp bước cha, 17 tuổi đã đỗ cao, suốt 6 năm nay thuận buồn xuôi gió, thăng tiến vững chắc.
Vì gia sản khổng lồ nên Lâm Vấn Cẩn là quan ngự sử giám tế mà ăn mặc sinh hoạt đều dùng đồ tốt nhất thì cũng không ai thắc mắc nhiều lời.
Vải vóc áo quần người làm trong nhà đang mặc có thể sánh với cô nương đầu bảng ở lầu, Dung Niệm cứ như con gà quê lạc vào ổ phượng hoàng cẩm tú, hoa cả mắt vì sự xa hoa của họ Lâm.
Phải 4 nô tài xách nước nóng tất bật qua lại mười mấy chuyến mới đủ đổ đầy chiếc bồn tắm to đến mức khó tin trong phòng Lâm Vấn Cẩn.
Trong lúc tắm táp Lâm Vấn Cẩn không để người khác phục vụ, Dung Niệm chỉ đành chầu chực bên ngoài cánh cửa đóng kín chờ đối phương phân phó.
Lặn lội đường xá nhiều ngày, người Dung Niệm cũng bụi bặm nhớp nháp không thoải mái lắm, Lâm Vấn Cẩn vừa vào bồn nước nóng bốc hơi hôi hổi được một lúc thì nghe thấy tiếng nói chuyện phía ngoài.
Dung Niệm hỏi một nô tài đi ngang qua, "Anh gì ơi, cho hỏi tôi tắm rửa ở đâu được?"
Nhà họ Lâm chưa từng bạc đãi người hầu, phía tây bắc có một nhà tắm riêng, thông thường 3 ngày tắm 1 lần, song trong nhà không lắp vách ngăn, tất cả người làm đều có thể ra vào.
Nô tài đang định dẫn Dung Niệm sang thì bỗng Lâm Vấn Cẩn trong phòng cao giọng gọi: "Dung Niệm."
Đây là lần đầu tiên Lâm Vấn Cẩn gọi tên Dung Niệm, em còn tưởng là mình nghe nhầm, mãi hồi lâu mới đáp, "Đại nhân có việc gì ạ?"
Lâm Vấn Cẩn bảo em đi vào.
Đằng sau bình phong là sương trắng mịt mù, Lâm Vấn Cẩn gọi Dung Niệm vào nhà song không để em hầu hạ bên mình mà làm lơ Dung Niệm 2 khắc đồng hồ.
Huân hương vấn vít, Dung Niệm bắt đầu gà gật buồn ngủ, nghe có tiếng động thì lơ mơ căng mắt ngước lên, đúng lúc nhìn thấy Lâm Vấn Cẩn mặc áo trong màu trắng bước từ sau bình phong ra.
Vóc dáng Lâm Vấn Cẩn cao lớn, mái tóc đen búi lên thấm ướt, trông y hệt đóa sen vừa vươn khỏi mặt ao, Dung Niệm ngắm nhìn ngơ ngẩn mãi lâu mới hoàn hồn, không hiểu sao tự dưng lại lắp bắp, "Đại nhân có, có gì sai bảo ạ?"
Lâm Vấn Cẩn thong thả bước ngang qua em, nói rất ngắn gọn bình thản: "Vào mà tắm đi."
Dung Niệm nghi hoặc nhìn đăm đăm theo Lâm Vấn Cẩn.
Lâm Vấn Cẩn kém vui nhíu đôi mày đẹp đẽ lại, "Làm sao, chê nước ta dùng rồi à?"
Dung Niệm mờ mịt ngơ ngác, giờ mới hiểu hóa ra Lâm Vấn Cẩn lại đồng ý cho em vào bồn tắm, em ấp úng: "Không phải có nhà tắm mà ạ?"
Lâm Vấn Cẩn liếc mắt bén như dao, "Nếu không muốn tắm thì sau này khỏi tắm nữa nhé."
Dung Niệm không dám lắm lời thêm, hớt hải vòng sang sau bình phong. Nước trong bồn tắm vẫn đang nóng hổi, cứ nghĩ đến việc Lâm Vấn Cẩn đã tắm ở đây rồi mà da mặt em lại bừng bừng tăng nhiệt.
Dung Niệm nhanh chóng tắm táp sạch sẽ, lúc em quay trở ra thì thấy Lâm Vấn Cẩn đã khoác thêm áo ngoài đang ngồi đọc sách ở ghế gỗ hoa lê, ánh mắt trong lạnh nhìn sang.
Dung Niệm xõa tóc, ngâm hơi nóng làm khuôn mặt đỏ ửng, em chỉ mặc mỗi áo lót q**n l*t, đứng trước Lâm Vấn Cẩn rõ là lúng túng.
Lâm Vấn Cẩn còn chẳng buồn nhấc tay, "Ngươi lại đây."
Dung Niệm thấp thỏm bước tới, giờ đã vào khuya, trong phòng thắp nến đèn đuốc sáng rỡ, em dừng chân trước mặt Lâm Vấn Cẩn, hơi hơi rụt vai lí nhí nói: "Quần áo nô tài để trong tay nải ạ..."
Lâm Vấn Cẩn không tiếp lời đối phương mà chỉ lẳng lặng trông thiếu niên đằng trước, cơ thể mảnh mai gầy gò, biểu cảm nhút nhát sợ sệt, ngũ quan hãy còn non nớt nhưng đã rất xuất chúng, đôi mắt đen láy cứ rục rịch ngang dọc mãi, chẳng biết phải nhìn đi đâu.
Bộ dạng mặc người hái ngắt, xuất phát điểm từ chốn ấy mà ra, ít nhiều gì cũng vô tình lây theo đôi phần vẻ lả lơi.
Lâm Vấn Cẩn im lìm mím môi, hễ y muốn thì y có thể làm bất cứ việc gì có thể, lẫn không thể, quá đáng lẫn không quá đáng với Dung Niệm, thử nghĩ mà xem, nếu Dung Niệm đã đuổi theo y tới kinh đô, bước vào sân viện của y vậy thì chính là người của y rồi, kể cả y có quá đà hơn nữa, tồi tệ hơn nữa thì cũng có sao?
Năm ngón tay đặt trên bàn hơi nắm lại, trầm mặc thật lâu, song sau cùng Lâm Vấn Cẩn chỉ lạnh nhạt nói: "Mặc quần áo hẳn hoi vào."
Sau này Dung Niệm phải gác đêm trong phòng riêng của Lâm Vấn Cẩn, đây là quy định mới Lâm Vấn Cẩn đặt ra cho mình Dung Niệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!