Chương 5: (Vô Đề)

Dung Niệm quỳ mãi lâu, nghe thấy có tiếng cười khinh khỉnh vang lên phía trên, em ngẩng đầu thử, Lâm Vấn Cẩn cũng hạ cố ngồi xổm xuống miết cằm em bằng hai ngón tay, nâng mặt em lên quan sát cặn kẽ. Lâm Vấn Cẩn xáp lại cạnh tai em, âm sắc tựa suối trong toát ra vẻ lạnh lẽo, "Ngươi ta đã tiền trao cháo múc, chớ có dây dưa ăn vạ bản quan."

Lâm Vấn Cẩn hất văng mặt em sang bên rồi chậm rãi đứng dậy, rũ con ngươi liếc Niệm Dung sát chân mình như đang nhìn một dân đen hạ đẳng cố leo trèo cành cao. Sắc mặt Dung Niệm dần dà tái đi, em hé môi một hồi mà không thốt ra nổi câu giải thích nữa.

Suốt quãng thời gian 17 năm nay em đã gặp đủ những cái nhìn miệt thị, đã quen bị người ta xem thường rồi mới đúng, nhưng bị Lâm Vấn Cẩn ngó chòng chọc thế trong lòng lại cứ dâng nỗi chua chát nhằng nhịt.

Lâm Vấn Cẩn đi lướt qua em, em chống hai tay đứng dậy, sau đó có lẽ do tủi thân hay phẫn nộ chẳng biết nữa, tự dưng em lấy dũng khí đâu ra cao giọng hô lên về phía bóng lưng thẳng rộng của Lâm Vấn Cẩn: "Không cần đại nhân tôi cũng sẽ lên kinh được thôi!"

Bước chân Lâm Vấn Cẩn dừng khựng, y ngoái lại trông Dung Niệm đang cố ra vẻ, cúi đầu bật cười, cười đối phương không biết trời cao đất dày, không biết núi xa sông sâu, thế mà lạ thay ngoài miệng lại đáp, "Được, thế bản quan cũng muốn xem xem ngươi có tài cán gì mà vào được kinh."

Dung Niệm bỏ nốt số tiền còn lại đi thuê một chiếc xe lừa, người đánh xe là một gã đàn ông hơn 30, biết tin Dung Niệm ở lầu Xuân Vũ ra thì ánh mắt nhìn Dung Niệm cực kì mờ ám. Song Dung Niệm đang dồn nén hậm hực cương quyết lên kinh đô xem bằng được, đều là đất của thiên tử cả, huyện Hoa với kinh đô thì có gì khác nhau.

Mất mấy hôm uống gió nằm sương.

Dung Niệm đặc biệt cảnh giác với phu xe, luôn đem dao nhỏ bên mình, lúc đi ngủ cũng chẳng dám ngủ sâu.

Em từng nghe các chị ở lầu nói, người từ chỗ như thế ra ngoài thì có sạch sẽ nữa cũng khó tránh bị người ta ngó nghiêng, kể cả đã bỏ tiện tịch thì những từ ngữ d*m đ*ng, hạ lưu, lẳng lơ cũng sẽ dính lấy mình. Dù cho Dung Niệm bán thân bất thành thì trong mắt phu xe em vẫn là món hàng sắc vóc chỉ cần bỏ tiền là thích gì làm nấy.

Một đêm tối chồng chất gió mưa.

Chốn đồng hoang hiu quạnh chẳng có khách sạn nhà dân, chỉ có ngôi miếu xập xệ. Dung Niệm và phu xe vào miếu trú đêm.

Một tia sấm chớp bổ xuống, giữa ánh sáng trắng lòa Dung Niệm trông thấy phu xe bổ nhào vào em, em đã đề phòng sẵn từ trước song không kháng cự nổi sức một người đàn ông lao động chân tay nhiều năm.

Trong cơn tuyệt vọng, có tiếng động vang lên ngoài miếu.

Dung Niệm trông thấy Lâm Vấn Cẩn áo quần thấm ướt đứng giữa màn mưa.

Em hét to cầu cứu, "Đại nhân, cứu tôi với, cứu tôi..."

Phu xe đang quay lưng lại chưa trông thấy Lâm Vấn Cẩn, giơ tay bịt cái miệng kêu cứu của em, "Đại nhân gì ở đâu ra, để yên tao làm, không thiếu tiền của mày đâu."

Lâm Vấn Cẩn vẫn đứng đó, rồi quay người bỏ đi trong ánh nhìn khẩn thiết của Dung Niệm.

Dung Niệm trợn to mắt lên không dám tin, cổ họng cứ như bị đao cứa, không thể nào thốt lên một âm thanh nào nữa.

Lâm Vấn Cẩn phải xử lý một tên ác bá thôn quê nên chậm trễ mất mấy ngày đường, lân cận không có dịch trạm nên đành tìm ngôi miếu nát nghỉ tạm, vậy mà gặp phải đúng Dung Niệm.

Thấy tình hình trong miếu, thuộc hạ đi theo hỏi: "Đại nhân, có cần trợ giúp không ạ?"

Lâm Vấn Cẩn lần lữa không đáp, mãi cho đến khi tiếng cầu cứu trong miếu đột ngột im bặt.

Cái đêm ở sân viện hiện lại trước mắt y, đôi mắt rưng rưng nước, hàm răng cắn chặt của Dung Niệm, còn chưa nghĩ ngợi gì y đã rút phăng đao sắc của thuộc hạ xông thẳng vào miếu. Dung Niệm đang cầm dao găm trên tay, phần bụng gã phu xe thì đỏ quạch một mảng. Em lẩm nhẩm: "Mình giết người rồi, mình giết người rồi..."

Phu xe vẫn còn thở, Lâm Vấn Cẩn cho một đao kết liễu rồi cởi áo choàng ra phủ lên người Dung Niệm, lạnh lùng lệnh cho thuộc hạ xử lý thi thể. "Người do ta giết." Lâm Vấn Cẩn ngồi xổm xuống, duỗi tay chạm vào Dung Niệm đang nấc nghẹn, Dung Niệm sợ y nên né tránh, bị y đè gáy giữ lại, y hỏi, "Giờ ngươi còn nghĩ bản quan là quan tốt nữa không?"

Dung Niệm chưa kịp hoàn hồn, nước mắt giàn giụa giăng khắp gương mặt như mạng nhện, chúi đầu nhào thẳng vào lòng Lâm Vấn Cẩn.

Em ngửi thấy mùi huân hương quanh người Lâm Vấn Cẩn, thơm nhè nhẹ trong trẻo, hệt một bàn tay rộng lớn xoa dịu mọi nỗi sợ của em.

Sau cùng Lâm Vấn Cẩn vẫn đưa Dung Niệm lên đường cùng, xem như nô tài thiếp thân. Xe ngựa trải lớp thảm rất dày, Dung Niệm quỳ bên cạnh chân y trông hệt con cún con dựa dẫm chủ nhân, lờ đờ ngủ gật, tay còn đang níu vạt áo y như thể sợ bị bỏ lại.

Lâm Vấn Cẩn có gia thế hiển hách, tiền đồ rạng rỡ, y biết rõ không nên dây dưa lằng nhằng với Dung Niệm xuất thân thấp hèn, quá dễ bị người ta bắt thóp gièm pha, nhưng y vẫn giữ lại cạnh mình.

Thật khó lòng bóc tách, ngay giây phút đầu tiên nhìn thấy Dung Niệm trái tim y đã gợn sóng lăn tăn rất khẽ.

Xe ngựa thoáng tròng trành, Dung Niệm nửa tỉnh nửa mê giật mình ôm chầm bắp chân Lâm Vấn Cẩn, làu bàu, "Đại nhân đừng vứt nô tài đi, nô tài sẽ nghe lời lắm ạ."

Lâm Vấn Cẩn hơi dùng sức đá hất người ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!