Giữa ánh nến rung rinh, ánh mắt Dung Niệm trong veo, phản chiếu biểu cảm không được vui vẻ là bao của Lâm Vấn Cẩn trông sáng loáng.
Mặc cho em đã tự dâng mình tận giường thế thì Lâm Vấn Cẩn vẫn cứ đẩy ra hoàn toàn dứt khoát, còn cầm khăn ướt trên mặt bàn lên lau chùi lòng bàn tay vừa bị em chạm phải, như thể em là thứ gì dơ bẩn lắm, e tránh còn chẳng kịp.
Lâm Vấn Cẩn xem thường Dung Niệm hèn mọn ti tiện, khỏi phải nhắc tới chuyện động vào em. Song đúng là Dung Niệm có cái mã đẹp đẽ thật, chẳng trách Tần đại nhân vắt hết óc tìm cách dúi người tặng cho y.
Y liếc qua Dung Niệm mặt mũi trắng xám ngã ngồi xuống sàn, cách xa xa ra xong thì y lại chịu nói chuyện với đối phương, y hỏi: "Bao tuổi rồi?"
Dung Niệm yếu ớt bò dậy quỳ vào cạnh chân Lâm Vân Cấn, lần này do sợ bị đẩy tiếp nên em chỉ nắm hờ lấy một góc vạt áo quý nhân. Em nghe nói đàn ông tới đây hưởng lạc tìm vui đều thích dạng non nớt trẻ trung, bèn suy tính đáp giảm tuổi mình đi, "Bẩm đại nhân, em mười lăm ạ."
Lâm Vấn Cẩn đã nhìn thấu em từ lâu, ánh mắt sắc lẹm, "Nói dối."
Dọa cái là Dung Niệm hết hồn, em vội khai thật, "Em vừa đón sinh nhật mười bảy tuổi ạ."
Đôi mắt đầy khiếp hãi, chỉ sợ bị mắng mỏ.
Chẳng đúng lúc chút nào, Lâm Vấn Cẩn chợt nhớ tới em trai út đi lạc nhiều năm về trước, bao lâu nay y nhờ người đi tìm khắp miền nam bắc mà vẫn bặt vô âm tín, nếu còn sống trên đời thì chắc cũng 18 rồi.
Y quan sát tỉ mỉ thiếu niên đã bị y đẩy ra hai lần mà vẫn xáp vào trước mắt đây, không dưng lại thấy có cái tay gãi nạo trêu chọc tận đáy lòng.
Quần áo đầu tóc Dung Niệm đã rối bời vì đùn đẩy, búi tóc buộc gọn giờ tuột mất vài sợi.
Ma xui quỷ khiến Lâm Vấn Cẩn rút dây buộc búi tóc của đối phương ra, mái tóc đen nhánh hệt thác nước xõa xuống người Dung Niệm, dường như em khá hoảng sợ mà vẫn phải gượng cười, ngũ quan loáng thoáng non nớt vương thêm ít vẻ phong trần, toát ra sự quyến rũ rất ngược đời.
Mới tí tuổi đầu đã đi bán mình mua vui, đúng là mặt dày trơ tráo.
Lâm Vấn Cẩn nhấc bình rượu vòi dài lên, hạ lệnh, "Há miệng." Dung Niệm không dám trái lời, ngửa mặt lên hé môi ra. Chất rượu thơm nồng rót vào miệng em, dần dà tưới cả lên tóc em, rồi trong áo quần, hết một bình rượu, mặt mũi áo xống em đều đã ướt dầm dề, đáy mắt cũng mịt mờ hơi nước.
Vốn nên dừng lại ở đây, song Lâm Vấn Cẩn bỗng phát hiện có con "chuột" đang nghe lén trên mái nhà.
Tần đại nhân tưởng y cá mè một lứa, chẳng khác biệt gì với đám quan viên giám sát háo sắc mê muội được phái từ kinh đô đến trước kia, định khiến y phải gục vì ải mỹ nhân.
Nhằm khiến Tần đại nhân buông lỏng phòng bị để còn cho lão đầu lợn giàu sang chảy mỡ ấy một đòn không kịp trở tay, Lâm Vấn Cẩn quyết định giả vờ lĩnh tình của Tần đại nhân.
Kẻ gặp vạ lại trở thành Dung Niệm.
Lâm Vấn Cẩn xách gáy em lên quẳng vào giường, màn trắng rủ xuống.
Dung Niệm ngã lăn lơ mơ lúng túng, nghe thấy giọng nói đè thấp song vẫn cứng rắn nghiêm nghị của Lâm Vấn Cẩn, "Cởi áo ra, kêu lên to nhất có thể."
Người nãy còn không thèm chạm vào em thình lình bắt em cởi áo, Dung Niệm ngớ ngẩn.
Lâm Vấn Cẩn bất mãn trước tác phong rề rà của em, lôi một con dao găm không rõ từ đâu ra huơ vài phát rạch ngang quần áo em, em chỉ cảm giác có luồng khí lạnh ập thẳng tới, toàn bộ th*n th* tr*n tr** đã rơi vào mắt Lâm Vấn Cẩn.
Đây là phòng riêng đắt đỏ sang trọng nhất ở lầu Xuân Vũ, giường rộng tới mức hai người ôm nhau lăn vòng vòng cũng dư sức.
Trông thấy dao găm, Dung Niệm kinh hãi đờ cả người ra.
Lâm Vấn Cẩn thì cứ như tượng Tu La mặt ngọc, ngồi co một chân ở góc giường, nào là bắt em th* d*m bắt em ú ớ kêu la – không là sẽ ném em từ trên tầng 2 xuống.
Dung Niệm chưa gặp ai nhục nhã người ta đến thế, quan ở kinh đô tới mặt mũi đẹp đẽ đấy mà lòng dạ đen ngòm.
Em sợ hãi con dao, buộc phải tuân theo, nửa nằm xuống rồi tự x** n*n mình ngay trước mặt Lâm Vấn Cẩn.
Dung Niệm lớn lên giữa lầu xanh trăng gió, 6 tuổi đã bắt gặp cảnh tượng mẹ quan hệ với đàn ông, khi ấy em mù mà mù mờ, chờ về sau trưởng thành hơn chút hồi tưởng lại thực sự chỉ muốn khoét mắt mình luôn.
Nhưng giờ đây em cũng bắt đầu dấn vào đổi chác giống thế, co cụm người tự s* s**ng mình, Lâm Vấn Cẩn bắt em kêu, kêu càng oang oang càng tốt.
Ngoài miệng em ư hừ á ớ, trong bụng sỉ vả, mặt lại tràn lan nước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!