Sau cơn mưa trời hửng sáng, phủ Lâm rộng lớn lại vẫn bao trùm trong cơn ẩm ướt. Người hầu trong phủ không hề biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng đều thạo nhìn mặt đoán ý, chắc hẳn phải có sự cố khủng khiếp lắm.
Đêm hôm trước Lâm Vấn Cẩn dẫn Dung Niệm xộc vào sân viện của lão gia Lâm và phu nhân Lâm, từ đó trở đi, cả hai không còn phản đối hôn sự của Lâm Vấn Cẩn và Dung Niệm nữa.
Tiếp đến quay sang sân viện của Lâm Vấn Cẩn, trừ một vài tâm phúc đáng tin canh gác ở lối ra vào thì số nô bộc còn lại đều bị Lâm Vấn Cẩn đuổi ra, ngoài ba người nhà họ Lâm chẳng một ai hay biết những việc đằng sau. Mà nơi phòng ngủ chính mọi người đều không trông thấy lại đang tràn trề sắc xuân.
Chân tướng tàn khốc bị vạch trần, Dung Niệm ngộ ra mình nảy sinh tình cảm với chính anh trai máu mủ ruột thịt đã không ăn không uống gần 2 ngày 2 đêm.
Đòn đánh quá nặng nề, Dung Niệm mê mệt mịt mờ nằm trên giường, hồi tưởng lại tỉ mỉ những thay đổi ở Lâm Vấn Cẩn trong quãng thời gian ngắn ngủi gần đây.
Chẳng trách phải đính hôn cùng em cấp bách thế, chẳng trách thái độ trước sau thay đổi rõ rệt đến thế...
Lâm Vấn Cẩn đối xử tốt với em đều có nguyên nhân cả.
Thìa cháo nóng ấm đưa đến bên miệng Dung Niệm, Lâm Vấn Cẩn tự tay đút cho em nhưng em mím môi, lòng dạ hỗn độn ngổn ngang như lọ gia vị làm đổ. Thấy em không ăn, Lâm Vấn Cẩn đặt báo cháo xuống, khẽ than thở, "Còn bảy ngày nữa là đến ngày cưới của ta em, em cứ chán chường ủ ê thế, người ngoài nhìn vào e lại tưởng là ta cưỡng ép bắt buộc."
Dung Niệm rũ mắt không đáp.
Em không thông minh bằng Lâm Vấn Cẩn, càng không cởi mở bằng Lâm Vấn Cẩn, khi đã biết rõ cả hai là người thân ruột thịt thì Dung Niệm không thể làm như chưa từng có gì xảy ra.
Lúc Lâm Vấn Cẩn định nắm lấy tay em thì em rụt lại như chim sợ ná.
Lâm Vấn Cẩn nheo mắt, bất chấp sự trốn tránh của Dung Niệm đưa tay chộp lấy lòng bàn tay em, giọng nói trầm xuống, "Em không muốn thành thân với ta?" Dung Niệm dồn sức giãy cố rút tay mình ra, em còn muốn bịt tai lại tránh nghe Lâm Vấn Cẩn nói thêm nữa.
Nhưng Dung Niệm càng vùng vẫy khua khoắng thì Lâm Vấn Cẩn càng kéo em lại gần, thậm chí cuối cùng còn trực tiếp trở người lên giường, giữ hai tay em chồng lên nhau trên đỉnh đầu, đè em dưới thân.
Lâm Vấn Cẩn cúi xuống hôn Dung Niệm, Dung Niệm quay mặt đi tránh, sự phản kháng năm lần bảy lượt của em khiến Lâm Vấn Cản kém vui, y cưỡng chế chặn môi em lại, thò đầu lưỡi vào trong khuấy đảo.
Sức Dung Niệm từ từ yếu dần, em chỉ nhỏ nhẻ khóc.
Lâm Vấn Cẩn m*t cánh môi Dung Niệm, "Em trốn gì nào, mình làm chuyện này còn ít chắc?"
Sắc mặt Dung Niệm thoáng biến đổi, em thảng thốt trợn tròn mắt.
"Cho dù ta là anh cả em, chẳng lẽ em có thể xem như chưa hề phát sinh gì, có thể xóa sạch bao ngày đêm quá khứ của mình chắc?" Lâm Vấn Cẩn hít sâu một hơi, "Ta biết sự việc rất khó chấp nhận, nhưng đến nước này rồi, ngoài thành thân ra em còn có cách nào nữa không?"
Lời mắng của Lâm Vấn Cẩn làm Dung Niệm ngơ ngẩn, ngay sau đó Lâm Vấn Cẩn thả lỏng em, cắn răng nghiến lợi nói, "Được, em không muốn ta động vào em, không muốn thành thân với ta, ta sẽ hủy ngày cưới luôn, ra ngoài nói cho tất cả mọi người ở kinh đô biết em là em trai của Lâm Vấn Cẩn ta."
Vừa nói Lâm Vấn Cẩn vừa định xuống giường thật, đầu óc Dung Niệm tê rần, em vội ôm vòng lấy hông Lâm Vấn Cẩn, nức nở kêu: "Đừng mà..."
Nếu để người ngoài biết họ là anh em thật thì sao nhà họ Lâm còn chỗ đứng trên đời này nữa, anh em chung chạ, mỗi kẻ một bãi nước bọt cũng đủ khiến họ chết chìm.
Lâm Vấn Cẩn ép hỏi, "Bảo ta đừng động vào em hay bảo ta đừng..."
Dung Niệm đỏ hoe mắt xáp lại gần thơm lên cằm Lâm Vấn Cẩn, mượn hành động đáp lời.
Nhưng trong lòng em vẫn có nỗi tủi thân khó tả, em nói đứt quãng: "Ngài tốt với em, vì em là Lâm Vấn Anh, nhưng em là Dung Niệm."
Họ phải lấy chuyện thành thân làm tấm vải phủ che mắt giấu đi cái việc nhơ bẩn là anh em tằng tịu.
Nếu em chỉ là một nô tài thì Lâm Vấn Cẩn tuyệt đối sẽ không thành thân với em, cha mẹ nhà họ Lâm tuyệt đối sẽ không chấp nhận hôn sự này. Không ai xem trọng em cả, sẽ không ai cảm thấy họ xứng đôi vừa lứa.
Yết hầu Lâm Vấn Cẩn khẽ chuyển động, giây lát sau y ôm lấy Dung Niệm khóc lóc khó thở cùng nằm xuống lại.
"Ta không biết..." Lâm Vấn Cẩn thấp giọng nói, "Song bất luận em là ai thì cũng không thể phủ nhận là ta có ý với em."
Dung Niệm l**m đôi môi khô khốc, "Đại nhân..."
Lâm Vấn Cẩn chỉ lẳng lặng nhìn em, "Em không cần gọi ta thế nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!