Chương 17: (Vô Đề)

Tìm ra khóa bình an rồi mà lần lữa mãi vẫn chưa thấy bóng dáng Lâm Vấn Anh đâu, cha Lâm không thể không sốt ruột nôn nóng, càng chưa dám báo tin bừa bãi cho vợ.

Một ngày Lâm Vấn Cẩn bị hỏi 7 8 lượt về tiến triển tìm kiếm em trai, song y chẳng những không đáp được một câu chính xác mà trái lại còn đưa ra một quyết định rúng động dư luận.

Trong triều y có một người bạn thân là cháu đích tôn của tướng quân già đã qua 3 đời vua, công trạng lẫy lừng hiển hách, y và bạn quen biết nhiều năm, một theo văn một theo võ, đỡ đần lẫn nhau trên đường sự nghiệp. 2 năm trước tướng quân già bệnh nặng suýt thì nhắm mắt xuôi tay, chính Lâm Vấn Cẩn bôn ba khắp nơi tìm ra một vị thuốc báu quan trọng mới giữ lại được tính mạng cho lão tướng quân.

Gọi Lâm Vấn Cẩn là ân nhân của gia đình tướng quân cũng không hề quá lời.

Y chưa bao giờ vịn cớ này đòi bạn thân báo đáp, mà nay y lại nhờ bạn khẩn nài cha mình nhận Dung Niệm làm con nuôi.

Thêm thân phận này làm nền tảng, là Dung Niệm có thể vào cửa nhà họ Lâm một cách đường hoàng chính đáng.

Bạn thân có nghe đồn về chuyện Dung Niệm, khó lòng tin nổi, "Vấn Cẩn, ngươi điên rồi à, cậu ta là..."

"Muốn cha ta nhận cậu bé làm con nuôi thì không khó, vấn đề là ngươi làm sao chặn được miệng lưỡi người đời, bọn họ không dám nói trước mặt ngươi đâu, nhưng nếu ngươi cưới cậu bé về nhà thật thì không biết phải chịu bao nhiêu lời đàm tiếu sau lưng nữa!"

Lâm Vấn Cẩn đã hạ quyết tâm, bạn thân thấy khuyên can vô dụng, đành phải đồng ý nhận lời.

Sự việc không giấu được, về cơ bản Lâm Vấn Cẩn cũng không định giấu.

Chuyện y chuẩn bị cưới Dung Niệm trở thành đề tài nghị luận bàn tán của cả kinh đô, rầm rĩ sục sôi hết lên.

Hành vi ngông cuồng của y khiến mẹ Lâm tức giận tới nỗi tái phát đau đầu, nằm vật trên giường mấy ngày liên tục, song Lâm Vấn Cẩn xưa nay hiếu thảo mà lần này vẫn kiên quyết ý mình. Cha Lâm lại càng bừng bừng lửa giận, biết con trai còn cố tình lan tin chuẩn bị thành thân với Dung Niệm ra ngoài thì vận dụng cả gia pháp.

Gậy gỗ dày nặng đập lên lưng Lâm Vấn Cẩn cực mạnh, y bị đánh tới nỗi miệng hộc máu tươi cũng tuyệt đối không đổi ý.

Trong mắt người ngoài, hành động của y chẳng khác nào vứt bỏ thanh danh của chính mình, thậm chí là tự hủy hoại tiền đồ bản thân, nhưng Lâm Vấn Cẩn cứ một mình hứng chịu toàn bộ mọi chỉ trích.

Dung Niệm cũng hết hồn hết vía trước Lâm Vấn Cẩn.

Ban đầu theo Lâm Vấn Cẩn tới kinh đô em cũng chỉ muốn làm một người hầu hẳn hoi cần cù bên cạnh đối phương thôi, sau ấy tự nguyện chấp nhận trèo lên giường Lâm Vấn Cẩn, tuy từng có suy nghĩ viển vông song chưa bao giờ tưởng tượng tới việc sẽ thành thân với Lâm Vấn Cẩn thật.

Em cũng thấy Lâm Vấn Cẩn điên rồi, giữa cơn thảng thốt còn khấp khởi cả niềm vui không nên nhưng khó tránh.

Gia pháp không gây thương tổn tới gân cốt Lâm Vấn Cẩn, nhưng sống lưng thì chi chít những mảng bầm tím to đùng.

Dung Niệm vừa bôi thuốc cho Lâm Vấn Cẩn vừa xoa bóp tan bầm cho đối phương, Lâm Vấn Cẩn còn chưa kêu đau mà bản thân em đã rơi nước mắt tí tách tí tách trước.

Lâm Vấn Cẩn nâng ngón cái chùi nước mắt trên mặt em, nụ cười nhợt nhạt, "Bản quan đã chết đâu, không phải vội khóc tang cho bản quan." Dung Niệm phỉ phui liền mấy tiếng, nói rõ trẻ con: "Đại nhân đừng có nói mấy câu xui xẻo thế này, thần tiên nghe thấy đấy."

Lâm Vấn Cẩn chỉ cười cười không phản bác.

Nếu trên đời có thần tiên thật, thì sao họ có thể trơ mắt mặc cho anh em ruột trở thành vợ chồng đây?

Đúng là một màn kịch khổng lồ.

Đã mở màn ra sân khấu rồi, thì vở kịch này có hoang đường đến mấy y cũng phải diễn tiếp.

Hôm nhận cha nuôi bên nhà tướng quân Dung Niệm mặc tơ lụa thượng hạng, tóc cài quan ngọc, ngoài bộ dạng rụt rè lúng túng do chưa hết chấn động sửng sốt ra thì đúng là trông em chẳng khác gì với con cháu thế gia được nuôi nấng chăm bẵm thật. Trước giờ Dung Niệm luôn xem Lâm Vấn Cẩn trên hết, nhưng gần đến bước này rồi em lại rục rịch muốn rút lai.

Nhằm đảm bảo quá trình nhận người thân tiến hành thuận lợi, mấy ngày nay Lâm Vấn Cẩn phái 2 người tâm phúc canh gác sát sao bên cạnh Dung Niệm, ngay cả cha Lâm mẹ Lâm cũng không gặp được.

Nhưng không phải Dung Niệm không biết hành động của Lâm Vấn Cẩn sẽ gây ra hậu quả thế nào. Gạt sự thật sừng sững là sẽ bị người đời cười nhạo sang bên, thì đầu tiên Lâm Vấn Cẩn phải đối mặt với sự trách mắng và đau lòng từ chính cha mẹ nữa.

"Đại nhân." Dung Niệm níu lấy tay áo Lâm Vấn Cẩn, ấp úng nói, "Nô tài biết trong lòng ngài có nô tài, hay là..."

Lâm Vấn Cẩn dứt khoát xách em lên xe ngựa đầy quả quyết, không cho Dung Niệm cơ hội hối hận.

Nghi thức nhận người thân cực kì tối giản, bước vào rồi lại bước ra cổng chính phủ tướng quân, Dung Niệm không còn là tạp dịch ở lầu Xuân Vũ, không còn là nô tài phủ Lâm nữa mà đã là con nuôi nhà tướng quân, sau này sẽ trở thành nam thê của Lâm Vấn Cẩn. Mặc cho người khác có khinh thường em thì gặp mặt em cũng phải hành lễ ngang hàng với em.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!