Chương 16: (Vô Đề)

Lâm Vấn Cẩn ngồi im lìm trước bàn suốt nửa canh giờ.

Đã tận 7 ngày trôi qua kể từ buổi khuya hôm ấy, khi đó y không tài nào đối diện được với Dung Niệm, vớ bừa quần áo mặc đại vào rồi chuyển sang phòng ngủ phụ ngay trong đêm, từ đó không chung chăn chung gối với Dung Niệm thêm nữa.

Một câu Dung Niệm nói khơi lên ngàn đợt sóng gió.

Mỗi ngày cứ rảnh ra là âm thanh của Dung Niệm lại vang vọng ngập tràn đầu óc y, thậm chí y phải cố gắng tránh mặt Dung Niệm, mấy lần liền Dung Niệm đã bước đến trước mặt mà y vờ như không trông thấy.

Liên tục vậy xong Dung Niệm cũng phát hiện thấy sự lạnh nhạt từ y, chỉ dám ngóng trông từ đằng xa.

Lâm Vấn Cẩn ra làm quan 5 năm, quan trường sâu thẳm tựa biển, công vụ có nan giải mấy, quan hệ xã giao lợi hại có phức tạp mấy y cũng có thể xử lý thỏa đáng đầy lão luyện, nhưng giờ thì y hoàn toàn không thể bình tâm lại nổi.

Quãng thời gian 7 ngày vừa rồi với Lâm Vấn Cẩn phải gọi là nung nấu, xét cho cùng vẫn phải chờ đối chiếu mới rõ liệu Dung Niệm có đúng là Lâm Vấn Anh đi lạc không, nhưng dù chỉ có xác suất một phần vạn thì cũng đủ khiến Lâm Vấn Cẩn phải bàng hoàng chấn động.

Mà giờ bức thư thám tử thúc ngựa giương roi gửi về cùng chiếc khóa bình an thất lạc nhiều năm đã bày cả ra trước mặt y, song Lâm Vấn Cẩn lại lần lữa chẳng có dũng khí kiểm tra nữa.

Lâm Vấn Cẩn cầm chiếc khóa bình an vẫn rất lấp lánh lóa mắt lên, ngón tay mân mê chữ Anh khắc trên nó.

Rất lâu sau, lâu tới nỗi sống lưng y đờ ra, y mới hít sâu một hơi giở bức thư.

Phong thư lẫn giấy viết nhẹ tênh chẳng khác gì tảng đà ngàn cân.

Lâm Vấn Cẩn xé dấu niêm phong, chậm chạp rút tờ giấy mỏng manh. Hai chữ huyện Hoa nổi bần bật trên giấy lập tức khiến Lâm Vấn Cẩn thấy như chộp phải củ khoai bỏng tay, chỉ khao khát quẳng ngay bức thư vào lò lửa thiêu rụi cho xong, nhưng rồi y dồn sức nhắm chặt mắt, ép mình đọc tiếp.

Tia nắng mờ mờ xuyên qua ô cửa sổ giấy rọi lên tờ giấy Tuyên Thành, soi bừng chuyện cũ đã phủ bụi nhiều năm.

Chiếc khóa bình an bắt nguồn từ tay một thương nhân, thương nhân vốn là chủ tiệm cầm đồ ở huyện Hoa, về sau cả nhà mới chuyển tới một trấn nhỏ phía nam.

Theo như ông chủ này hồi tưởng thì 7 năm trước, có một kỹ nữ mang khóa bình an đến tiệm cầm đồ của ông ta, nước mắt lưng tròng xin ông chủ cứu giúp đứa con trai bệnh nặng của mình, ông chủ thấy người phụ nữ lẻ loi cô quạnh đang cần tiền gấp, bèn ép giá mua lại chiếc khóa bình an.

Một hôm có phú thương ghé tiệm cầm đồ, liếc qua vừa mắt vật này mới bỏ số tiền lớn mua về – phú thương đây chính là bạn làm ăn của người Hồ.

Thám tử lần theo manh mối tìm tới huyện Hoa, tới lầu Xuân Vũ nơi cô kỹ nữ ở theo lời ông chủ kể.

"Huệ nương?" Tú bà cầm tiền trong tay thì tươi cười rất niềm nở, biết gì nói hết, "Hơn nửa năm trước bị ốm nặng, qua đời lâu rồi, cô ấy còn có đứa con trai tên Dung Niệm, theo quý nhân lên kinh đô hưởng phúc rồi còn đâu!"

Kinh đô, Huệ nương từng đến kinh đô.

Thám tử tiếp tục đi tìm người yêu nhiều năm trước của cô, gã thay lòng nay đã trở thành tên đàn ông trung niên béo tốt phốp pháp, ban đầu còn định phủi sạch quan hệ với Huệ nương nhưng 10 lượng bạc là đủ khiến gã khai sạch chuyện xưa. Năm ấy gã mê mệt sắc đẹp của Huệ nương, ngọt nhạt lừa Huệ nương bỏ trốn với gã, cả hai đến kinh đô mưu sinh, tiếc thay gã đàn ông tham ăn lười làm lại còn phụ tình bạc nghĩa, nghiện ngập cờ bạc, chưa được bao lâu đã nướng sạch chỗ tiền bán thân dành dụm nhiều năm của Huệ nương.

Huệ nương cắt đứt với gã, song gã hãy còn muốn vét nốt chiếc vòng ngọc ở cổ tay cô, Huệ nương không chịu đưa, đúng lúc gặp một đoàn xiếc tạp kỹ đi ngang, Huệ nương trông thấy một đứa bé bị nhốt trong lồng nhỏ.

"Thằng nhãi ấy có tí ti thôi, áo quần xốc xếch, mặt bôi trét đen sì mà mắt thì lại sáng long lanh, chẳng biết là trộm ở đâu ra, sợ ngu người luôn, còn không nói được hẳn hoi."

"Huệ nương mềm lòng, nên lấy vòng tay ra đổi nhãi con này."

"Chắc tầm 3 tuổi thì phải, thấy bảo vốn dĩ định đánh gãy chân nhét vào rương để mang đi diễu phố."

"Nó gặp được Huệ nương là phúc lắm rồi..."

Càng đọc về cuối Lâm Vấn Cẩn càng kinh hồn táng đảm, sống lưng lấm tấm mồ hôi lạnh.

Suýt nữa, chỉ suýt chút nữa thôi, em trai y đã bị đánh cho dị dạng diễu khắp phố xá ngõ ngách cho người ta ngắm nghía.

Trán Lâm Vấn Cẩn lễ nhễ mồ hôi, đọc hết bức thư mà dường như sức lực toàn thân y đã bị rút cạn, còn không cầm chắc nổi tờ giấy mong manh. Năm xưa nhà họ Lâm chế tác khóa bình an đeo vào cổ cho Lâm Vấn Anh nhằm hi vọng em lớn lên an lành vui sướng – trời xui đất khiến, Huệ nương bán khóa bình an giữ được mạng cho Dung Niệm khi em bệnh nặng, sao đây lại không phải sự che chở vô hình người nhà họ Lâm dành cho em cơ chứ?

Nhưng lần giở về trước nữa, nếu không có Huệ nương nhân hậu đã chẳng có Dung Niệm, càng không có ngày y được đoàn tụ với Lâm Vấn Anh.

Còn về lý do Lâm Vấn Anh và Dung Niệm chênh nhau 1 tuổi thì chưa rõ cụ thể, chắc hẳn Huệ nương cố ý giấu nên nói lệch đi. Lâm Vấn Anh đáng ra phải được ăn ngọc mặc đẹp khôn lớn thì lại khổ cực đủ đường, mà điều khiến Lâm Vấn Cẩn nhức nhối đau xót hơn cả là y từng chê bai xuất thân của Dung Niệm rất nhiều lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!