Chương 15: (Vô Đề)

Dĩ nhiên Dung Niệm không thể chạy thoát, hộ vệ Lâm Vấn Cẩn sai phái đi theo đã chặn đường em.

Em còn đang toan tính tìm sơ hở lủi mất thì cổ tay đã bị Lâm Vấn Cẩn rảo bước tới gần chộp lấy trước, nó hệt sợi dây thừng trói buộc từ cổ tay vào đến trái tim em, không thể giãy ra.

Lâm Vấn Cẩn không cần tốn quá nhiều sức để quẳng Dung Niệm vào khoang xe ngựa, y trầm mặc suốt dọc đường, thỉnh thoảng nhìn liếc qua Dung Niệm đang ôm đầu gối ngồi co rúm một cục trong góc khoang xe, trông vừa đáng thương vừa đáng giận. Đúng, Lâm Vấn Cẩn nổi nóng vì Dung Niệm tự ý lẻn ra ngoài, y càng không thể hiểu nổi hóa ra y đối xử tử tế với người ta đổi lại lại là màn bỏ trốn của Dung Niệm.

Khoảnh khắc chứng kiến Dung Niệm xoay người đi ấy, nỗi hoảng sợ trong lòng Lâm Vấn Cẩn đã lấn át vượt xa phẫn nộ.

Tuy Dung Niệm luôn miệng tự xưng nô tài nhưng nào có giống nô tài ở đâu – ăn sơn hào hải vị, mặc gấm vóc lụa là, nằm ngủ trên chiếc giường trúc tím to lớn trị giá ngàn vàng của Lâm Vấn Cẩn. Toàn thể trên dưới phủ Lâm có ai không hay Lâm Vấn Cẩn xem trọng Dung Niệm, nhưng rồi chính Dung Niệm lại chẳng buồn cảm kích chút nào.

Không biết tốt xấu.

Lâm Vấn Cẩn đã kém vui sẵn, rồi còn thấy Dung Niệm không xán vào mình như thường ngày nữa nên càng bực bội, mũi chân cong lên khẽ ẩy bắp chân Dung Niệm, y trầm giọng nói: "Bò lại đây hầu hạ."

Hầu hạ gì cơ?

Dung Niệm ngước mắt, tuy thắc mắc nhưng em nghĩ ngợi xong vẫn dịch lại sát chân Lâm Vấn Cẩn.

Lúc này sắc mặt Lâm Vấn Cẩn mới hòa hoãn phần nào.

Về đến sân viện là Lâm Vấn Cẩn cho toàn bộ người hầu kẻ hạ lui hết, ngồi vào vị trí chính giữa phòng, y liếc qua thôi Dung Niệm đã quỳ phịch xuống đất. Lâm Vấn Cẩn kìm bớt lửa giận trong bụng, "Ngươi muốn chạy đi đâu?"

Dung Niệm cắn môi, gom góp dũng khí trông lên Lâm Vấn Cẩn mặt mũi oai nghiêm, nhỏ giọng hỏi: "Đại nhân nói lời có giữ lời không ạ?"

"Đừng cố đánh trống lảng, ta hỏi ngươi định chạy đi đâu." Lâm Vấn Cẩn mất kiên nhẫn, y vươn bàn tay nắm lấy chỗ da ở gáy Dung Niệm rồi hơi dùng sức, bắt ép gương mặt Dung Niệm phải lọt vào tầm nhìn mình trọn vẹn. Đã lâu lắm cả hai không ở vào tư thế chủ tớ rõ rệt thế này, Dung Niệm thoáng run rẩy khe khẽ, em chậm chạp đáp: "Nô tài muốn về huyện Hoa."

Quả nhiên Lâm Vấn Cẩn nhíu mày lại, Dung Niệm vội vã tiếp lời: "Đại nhân còn nợ nô tài một món quà sinh nhật, nô tài nghĩ ra là muốn gì rồi ạ..." Em gồng gánh sợ hãi nói thêm trong ánh mắt sắc như dao của Lâm Vấn Cẩn, "Nô tài xin đại nhân cho nô tài quay về huyện Hoa."

Lời vừa dứt, con ngươi Lâm Vấn Cẩn đen kịt không thấy đáy. Y cứ như mới nghe thấy câu đùa gì, mất vài giây mới bật tiếng ha hả, năm ngón tay đang túm tóc Dung Niệm vô thức ghì siết, "Ai từng bảo sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ta, nhanh vậy đã quên rồi à?"

Mặt mũi Dung Niệm trắng bợt, đúng là em từng cam kết thế, em á khẩu không nói được gì.

Hồi ấy em chỉ cắm đầu muốn đuổi theo Lâm Vấn Cẩn tới kinh đô, nhưng rồi kinh đô chẳng hề đẹp đẽ đáng ngưỡng mộ như trong tưởng tượng của em, nơi đây tốt thật đấy song lại không có chốn nào cho em đặt chân đàng hoàng, ở phủ Lâm thậm chí em đâu có quyền tự do ra vào nữa.

Đây không phải cuộc sống em mong muốn.

Lâm Vấn Cẩn quan sát thấy hết vẻ giằng xé không cam lòng của Dung Niệm, những lời mỉa mai càng mất kiểm soát tràn ra, "Ngươi vốn chỉ là đứa nô tài tạp dịch, bản quan đối xử với ngươi không tệ, ngươi đã không cảm kích thì thôi lại còn muốn bỏ về?"

"Về cái chỗ nhơ nhớp của ngươi, đi lả lơi ưỡn ẹo lấy lòng đàn ông như hồi trước à?"

Câu này rất nặng nề, kể cả Dung Niệm luôn luôn tuân theo Lâm Vấn Cẩn tuyệt đối cũng thấy rất chối tai, em không nhịn được trợn tròn mắt phản bác: "Đấy là nơi nô tài lớn lên mà..."

Lâm Vấn Cẩn không thích Dung Niệm làm trái mình, lực tay mạnh thêm, "Ngươi học toàn những thói hư tật xấu ở đấy, chẳng ai dạy ngươi làm người phải khí phách cho đàng hoàng, cũng chẳng ai dạy ngươi làm người đừng có vong ân bội nghĩa. Nếu ngươi đã phục vụ dưới trướng bản quan thì để đích thân bản quan chỉ bảo cho ngươi vậy."

Vừa nói y vừa vòng tay xách cổ áo Dung Niệm lôi về phía giường.

Dung Niệm ngã lăn ra giường choáng váng mờ mịt, em vùng vẫy cố bò dậy nhưng lại bị Lâm Vấn Cẩn đè giữ rất đơn giản.

"Đại nhân," Hai mắt Dung Niệm đỏ bừng, "ngài sai rồi!"

"Bản quan sai rồi?"

"Đại nhân sinh ở nhà danh giá, thân phận cao quý, dĩ nhiên cả đời không cần khom lưng uốn gối. Đúng, không ai dạy nô tài cả, nô tài đẻ ra đã chẳng gặp được cha, mẹ phải vất vả nhọc nhằn lắm mới nuôi nô tài lớn lên..."

Nước mắt tràn lan nhòe nhoẹt khắp gương mặt Dung Niệm, em bức xúc lên án, "Tuy mẹ tôi không dạy tôi đạo lý đao to búa lớn gì cả, nhưng mẹ đã dặn tôi, chỉ cần sống sót tiếp thì không gì là không làm được hết."

Trái tim Lâm Vấn Cẩn đột ngột thắt lại, bỗng chẳng nhẫn tâm chứng kiến nước mắt Dung Niệm nữa. Đương nhiên y biết muốn lớn lên ở cái chốn như thế phải bị người ta khinh khi dè bỉu, nhưng giờ đây Dung Niệm còn dở cơn tức tối muốn cắt đứt sạch sẽ với y, thế nên y không chịu nói một câu mềm mỏng an ủi nào hết, cuối cùng y chỉ che mắt Dung Niệm lại.

"Thế ngươi cho bản quan xem xem, để sống sót tiếp ngươi sẽ làm được đến mức nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!