Lão bộc ghé báo, phu nhân Lâm tái phát bệnh đau đầu, muốn mời Lâm Vấn Cẩn sang thăm.
Đau đầu là giả thăm dò là thật, Lâm Vấn Cẩn hiểu rõ trong bụng. Lúc sang đến sân viện của phu nhân Lâm, trông người phụ nữ hoàn toàn không có vẻ bệnh tật gì, bà kéo Lâm Vấn Cẩn ngồi xuống, lên tiếng hỏi Lâm Vấn Cẩn có biết mình muốn nói gì chưa.
Dĩ nhiên Lâm Vấn Cẩn biết.
Từ sau buổi tiệc sinh thần Mạnh Vân, cứ dăm ba hôm phu nhân Mạnh lại ghé nhà thăm hỏi, phu nhân Lâm hiền hòa, nghe tỉ tê nhiều ắt khó từ chối.
Vốn dĩ bà cũng vừa ý thằng bé Mạnh Vân này, giờ thấy Lâm Vấn Cẩn đã đến tầm tuổi cưới xin, bà tất yếu cũng mong thống nhất hôn sự cho sớm. Lâm Vấn Cẩn thoái thác liên tục làm bà cũng bắt đầu nôn nóng, nhẹ nhàng vỗ về tay con trai, "Ta với con đều cùng chứng kiến Mạnh Vân lớn lên, ngoại hình đẹp tính tình tốt, con còn bất mãn điều gì nữa?"
Chính bởi vì Lâm Vấn Cẩn đã chứng kiến Mạnh Vân lớn lên nên y mới càng không thể ra tay trước Mạnh Vân mình xem như em trai được.
Y chưa báo với mẹ việc tìm ra tung tích chiếc khóa bình an vì sợ nhỡ lại mừng hụt một phen, động chạm tới chuyện cũ năm xưa khiến mẹ phải đau buồn ủ ê.
Lâm Vấn Cẩn nhìn nếp nhăn ở khóe mắt mẹ, vốn định nhập nhèm cho qua như mọi khi, song tự dưng vô duyên vô cớ đầu lại nghĩ tới Dung Niệm. Khóe mắt y liếc một lượt phát hiện bóng người vụt lướt qua ngoài cửa, y thoáng suy tư rồi trầm giọng nói: "Mẫu thân, đương nhiên Mạnh Vân tốt đủ đường, nhưng ta với đệ ấy có duyên không phận, đời này chỉ có thể gọi nhau anh em mà thôi."
Lần đầu tiên Lâm Vấn Cẩn bày tỏ rõ quan điểm của mình như chém đinh chặt sắt thế này, phu nhân Lâm cũng không thể không sững sờ hồi lâu.
Tiếng bước chân rối loạn vẳng vào từ cửa, ngay sau đó là tiếng chào hỏi của người hầu nữ, "Biểu thiếu gia."
Phu nhân Lâm giật thót, vội đứng lên rảo bước ra cửa nhưng đâu còn bóng dáng nữa, bà nhìn sang Lâm Vấn Cẩn điềm tĩnh thản nhiên, tức giận nói: "Con biết thằng bé ở cửa à?"
"Vâng." Lâm Vấn Cẩn thừa nhận tỉnh bơ, "Ta không muốn đệ ấy mất công mất sức vô nghĩa ở ta nữa, lỡ làng duyên lành của đệ ấy."
Phu nhân Lâm hiếm thấy nghiêm nghị với con trai, giờ thì đau đầu thật luôn rồi, bỗng bà nhớ tới gì đó, sắc mặt biến đổi, "Là vì cái cậu trong viện nên con mới..."
Bà quên mất tên Dung Niệm, song ánh mắt trầm lắng của Lâm Vấn Cẩn đã kiểm chứng suy đoán của bà.
Phu nhân Mạnh từng điều tra cặn kẽ hoàn cảnh Dung Niệm, kể hết đầy đủ cho phu nhân Lâm.
Dung Niệm tiếp xúc giao thiệp với đủ mọi hạng người thượng vàng hạ cám từ bé, dù cho phu nhân Lâm đã tận mắt nhìn thấy sự lương thiện ở Dung Niệm thì vẫn khó tránh định kiến thế tục, hiện chỉ càng thấy đau đầu thêm.
Họ Lâm là thế gia trong sạch, nếu nghênh một kỹ nữ non trẻ hoàn lương về nhà thật thì e sẽ thành trò cười cho cả kinh đô mất.
Sao bà có thể trơ mắt nhìn Lâm Vấn Cẩn tiền đồ xán lạn bị người ta chê cười đây?
"Không thể, tuyệt đối không thể..."
Lâm Vấn Cẩm im lặng rất lâu, lên tiếng như thầm nhủ, "Có gì không thể?"
Hai mẹ con bất đồng ý kiến, gần như hậm hực bỏ về.
Dọc đường quay về Lâm Vấn Cẩn hãy còn đang suy ngẫm về câu có gì không thể chợt bật thốt lên kia, nhất thời chính y cũng rơi vào hoang mang.
Dung Niệm xuất thân thấp kém, đừng nói nhà họ Lâm mà kể cả gia đình dân chúng bình thường cũng hiếm khi có chuyện chấp nhận con cái kỹ nữ.
Bất luận xét về gia thế hay học thức thì Dung Niệm với Lâm Vấn Cẩn cũng cách xa nhau cả ngàn dặm. Nói một câu tự đại, Dung Niệm được theo bên cạnh Lâm Vấn Cẩn là em đã trèo cao rồi đấy.
Ấy là sự thật rành rẽ.
Nhưng Lâm Vấn Cẩn lại như ma quỷ nhập hồn, hỏi là có gì mà không thể.
Y cắn răng, gương mặt tinh xảo xinh đẹp của Dung Niệm hiện lên trong lòng, tầm mắt nhìn phía trước lại trông thấy ngay Dung Niệm đang ngồi xổm co rúm thành một nắm bé xíu ở trước cửa viện chờ y.
Chuyện đi chơi hồ đã bị hoãn do một việc công khẩn cấp nan giải, từ đầu đến cuối Dung Niệm vẫn cứ chờ mong, nhưng lại không dám mở miệng hỏi y ngày giờ chính xác mà chỉ cứ mòn mỏi đợi ngày đợi đêm.
Lâm Vấn Cẩn bước đến gần, huých nhẹ mũi giày vào Dung Niệm mơ màng ngủ gật. Dung Niệm ngửa đầu lên nhìn thấy Lâm Vấn Cẩn giữa ánh trăng, em dụi mắt lẩm nhẩm, "Đại nhân về rồi..."
Giọng hơi uể oải, hẳn là buồn ngủ lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!