Chương 11: (Vô Đề)

"Mẫu thân," Mạnh Vân khó xử nói, "làm vậy không hay đâu ạ."

Phu nhân Mạnh đã nghe con trai kể chuyện Lâm Vấn Cẩn và Dung Niệm ăn chung ở chung từ lâu. Lão gia Mạnh thê thiếp thành đàn, cô ta hiểu rõ chỗ đáng gờm của thiếp thất, thoáng rủ rỉ bên gối thôi là đàn ông xiêu lòng đổ gục ngay.

Hiện tại chuyện kết thân lần lữa mãi chưa thống nhất rõ ràng, Lâm Vấn Cẩn lại đi yêu chiều một đứa nô tài trước, làm sao cô ta nỡ khiến con trai giẫm theo vết xe đổ của mình đây?

Song Mạnh Vân thực sự không phải dạng người nhẫn tâm được.

Thấy vậy, phu nhân Mạnh hỏi cậu ta, "Chẳng lẽ con không muốn thành thân với Lâm Vấn Cẩn à?"

Nhắc đến Lâm Vấn Cẩn là Mạnh Vân lại ngần ngừ tái hồi, cuối cùng cậu ta gật đầu, "Ta nghe mẫu thân cả."

Ánh mắt chuyển qua Dung Niệm mới được dẫn tới khu bày tiệc.

Dung Niệm sang đây được nửa nén hương rồi mà không tìm được Lâm Vấn Cẩn đâu, em nghĩ chắc hẳn đối phương đang đón khách ngoài cửa, bèn ngoan ngoãn tìm một chỗ đứng yên hẳn hoi.

Tiệc sinh nhật của Mạnh Vân được tổ chức cực kì quý phái, nể mặt nhà họ Lâm nên khách khứa đến chúc mừng đều là quan lại quý tộc, quà tặng cũng đặc biệt giá trị. Hằng hà sa số lụa là gấm vóc châu báu ngọc ngà chất đống một bên, Dung Niệm trông hoa hết cả mắt.

Em ngưỡng mộ chứ không ghen tị, tuy sinh nhật của em không thể xa hoa như Mạnh Vân nhưng mẹ sẽ nấu cho em một bát mì trường thọ, các chị ở lầu cũng sẽ tặng em ít đồ lặt vặt mua ngoài phố chợ, không đáng mấy đồng song đủ cho Dung Niệm chơi được rất lâu.

Quà cáp dung dị mà tấm lòng hồn hậu.

Bỗng dưng Dung Niệm lại nhơ nhớ cuộc sống ở huyện Hoa, nơi ấy có nghèo khó nữa thì cũng là nơi em đã lớn lên.

Có lẽ do em đứng chôn chân đây không có việc gì làm, một người hầu mới dúi vào tay em chén trà, bảo em mang ra một bàn trong tiệc. Dung Niệm nghe lời cầm lấy, bưng chén trà nóng bỏng cẩn thận tránh né khách khứa, nhưng rồi sự cố vẫn xảy ra.

Em hoàn toàn chưa kịp nhìn thấy rõ sao Mạnh Vân lại va vào đây mà chén trà đang bưng đã tuột khỏi tay luôn rồi, em muốn đỡ lấy theo phản xạ song mọi việc quá bất ngờ, em không đỡ được, chén trà rơi xuống đất vỡ nát lạch cạch loang choang.

Mấy giọt trà nóng bắn phải mu bàn tay Mạnh Vân, cậu ta giật mình kêu lên, trong lúc hoảng loạn Dung Niệm bị đẩy gạt sang cạnh, chỗ eo lưng đập mạnh vào đúng cột đèn đá hình dạng lồi lõm, cơn đau làm mắt em tối sầm, còn không thể nào thẳng người lên nổi.

Một người phụ nữ dung mạo quý phái tức tối nói: "Cái loại nô tài vụng về hậu đậu, lại dám làm chủ tử bị thương!"

Phu nhân Lâm là chủ nhà nghe tiếng cũng ghé sang, trông thấy mu bản tay Mạnh Vân ửng đỏ thì xót xa vô cùng, vội vàng cho gọi lang trung. Dung Niệm thì mất một lúc lâu mới hoàn hồn đỡ đau – so với mấy giọt nước lẻ tẻ của Mạnh Vân thì mu bàn tay em mới đúng là hứng nguyên chỗ nước sôi nóng bỏng đầy tràn do lúc ấy cố đỡ chén trà, giờ đang đau rát như lửa đốt, nhưng em là nô tài, làm chủ tử bị thương đã là lỗi lớn, lấy đâu ra tư cách kêu đau?

Em định quỳ xuống xin tha song lại nhớ tời lời dặn dò của Lâm Vấn Cẩn, giằng xé không tài nào để đầu gối chạm đất mà chỉ khom lưng, áy náy vô cùng tận: "Biểu thiếu gia, nô tài không cố ý đâu ạ..."

Đông đảo khách khứa xúm lại xung quanh, phu nhân Mạnh nói với phu nhân Lâm: "Tỷ tỷ, có đứa nô tài mắt mù ở đâu ra làm Mạnh Vân bị thương. Hôm nay còn là sinh nhật Mạnh Vân nữa, thiệt thòi quá đỗi, hay là đuổi tên nô tài này đi đi!"

Người ngoài đều phụ họa, mặt mũi Dung Niệm tái nhợt, trăm miệng cũng khó chối.

Phu nhân Lâm lòng dạ tỉ mỉ, sao lại không biết vụ việc do em gái với cháu trai cố tình gây nên.

Một bên là đứa nô tài mới gặp vài lần chẳng hề quan trọng, một bên là cháu trai quanh năm bầu bạn bên cạnh hệt như con ruột, so đo nặng nhẹ chẳng cần nhiều lời, nhưng trông gương mặt luống cuống hoảng hốt của Dung Niệm mà bà lại khó lòng định đoạt được ngay, vài giây sau mới nói: "Cậu bé là người trong viện của Vấn Cẩn."

Phu nhân Mạnh nâng tay Mạnh Vân lên cho phu nhân Lâm xem, "Tỷ tỷ, tỷ trông, đỏ hết cả lên rồi." Xong hạ thấp giọng, "Chung quy cũng chỉ là đứa nô tài, chẳng lẽ Vấn Cẩn còn đi giận dỗi với tỷ muội mình vì nó chắc?" Dung Niệm chưa hề gặp tình cảnh thế này bao giờ, chân mềm oặt ra nhưng vẫn cố gượng tránh quỳ xuống, em hớt hải nói: "Phu nhân, nô tài không cố ý đâu ạ, do biểu thiếu gia ngài ấy..."

"Còn dám đùn đẩy sang chủ tử, tội thêm một bậc! Người đâu, lôi nó xuống cho ta."

Phu nhân Mạnh đưa mắt ra hiệu, hai tên người làm cường tráng đã sẵn sàng từ trước một trái một phải tóm lấy Dung Niệm định dẫn đi.

Mạnh Vân gọi một tiếng mẫu thân.

Phu nhân Mạnh không cho cậu ta xin xỏ, muốn chờ bọn người làm lôi Dung Niệm ra chỗ vắng đánh cho liệt nửa người đi, xem xem còn cám dỗ chủ nhân thế nào được nữa.

Phu nhân Lâm không đành lòng song việc Dung Niệm làm Mạnh Vân bị thương là thật, phu nhân Mạnh còn là chị em ruột của bà, băn khoăn trăn trở mấy phen, còn chưa quyết được có nên lên tiếng ngăn cản không thì đã thấy Lâm Vấn Cẩn đang sải bước vững vàng từ đằng xa tới, tự dưng bà lại thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Vấn Cẩn mặc bộ áo bào xanh cổ tròn hoa văn tùng và hạc, phong thái tuấn tú sáng sủa, y vừa có mặt là tất cả mọi người đều tự giác nín thinh.

Nét mặt y điềm tĩnh, con ngươi lướt qua đám người hầu đang tóm lấy Dung Niệm, y trầm giọng bảo: "Ngày vui thế này mà dì lại muốn động đến tư hình ở phủ Lâm, e không hợp tình hợp lý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!