Lúc dẫn Dung Niệm ra trước cửa phòng riêng, tú bà dặn dò đi dặn dò lại rằng người đang ngồi trong là khách quý tới từ kinh đô, hễ sơ suất sẽ thành chuyện lớn rơi đầu, nhắc em phải nói năng hành xử cẩn thận vào.
Em đã căng thẳng tới nỗi lòng bàn tay tứa mồ hôi, mờ mịt gật đầu.
Sau khi Tần đại nhân chọn mua em đêm qua, em được tắm rửa sạch sẽ đưa vào phòng.
Mẹ Dung Niệm là một kỹ nữ ở lầu Xuân Vũ, em lớn lên giữa chốn trăng gió, mắt thấy tai nghe lâu ngày rồi dĩ nhiên cũng hiểu sắp tới sẽ là gì. Nhưng khi trông thấy người đàn ông béo tốt bệ vệ ấy dạ dày vẫn tự động nhộn nhạo, suýt thì nôn ọe ra.
Ngoại hình em rất xinh đẹp, song nhờ có mẹ che chở nên em chỉ làm việc vặt trong lầu.
Tệ là tệ ở chỗ 2 tháng trước mẹ em mới đổ bệnh, dốc cạn tiền bán trôn nuôi miệng bao năm mà chưa thể chữa khỏi, tới nay vẫn triền miên liệt giường.
Dung Niệm bất đắc dĩ buộc phải rẽ theo lối mòn của mẹ, ứng nghiệm luôn lời đám tiểu quan trong lầu chửi em – rồng sinh rồng phượng sinh phượng, thế thì con trai kỹ nữ tất nhiên cũng là đồ đ* bán mông thôi.
Hồi bé Dung Niệm suốt ngày đánh nhau với người ta vì những câu từ chối tai ấy, vóc dáng em gầy yếu, thường toàn thua tả tơi, gương mặt nho nhỏ tinh xảo xanh tím lẫn lộn, em sẽ nhào vào lòng mẹ khóc toáng một trận rồi mới nguôi.
Mẹ cũng không hẳn quá tốt với em, nghe nói năm xưa mẹ bỏ trốn cùng một người đàn ông, sau bị kẻ bội bạc vứt bỏ nên hết cách phải bế Dung Niệm 3 tuổi trở lại lầu Xuân Vũ, quay về nghề cũ.
Dung Niệm không thể trơ mắt nhìn người thân chết dần mòn, đành rửa ráy tinh tươm dâng mình lên giường đàn ông.
Ở huyện Hoa cỏn con, trong tầm mắt ngắn ngủn nông cạn của dân huyện Hoa thì Tần đại nhân chính là bầu trời nơi đây.
Mà giờ còn có bầu trời cao rộng hơn ghé đến, khổng lồ tới độ Tần đại nhân dành một khoản kếch xù mua Dung Niệm sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp nhất lầu Xuân Vũ, song chưa sờ mó được gì đã phải bưng ra "hiếu kính" quý nhân.
Tối qua Tần đại nhân vội vàng hớt hải bỏ đi, để lại Dung Niệm sống sót sau kiếp nạn ngồi trên giường hãi hùng vuốt ngực cho hoàn hồn – chẳng biết hình dáng quý nhân kia ra sao, đại để có xấu nữa chắc cũng không ghê gớm buồn nôn hơn Tần đại nhân được đâu nhỉ.
Em đang nghĩ vậy thì cửa phòng đã mở.
Tiếng đàn ca sáo trúc êm tai không còn bị ngáng trở nữa, ào ra tựa sóng xô cùng với tiếng cười xòa nịnh nọt của Tần đại nhân và tiếng ỏn ẻn yêu kiều của tiểu quan. Dung Niệm nhìn thấy rõ dáng hình quý nhân, ngây ngẩn tại chỗ.
Da thịt đúc băng xương cốt đẽo ngọc, người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ áo bào cổ tròn màu ngà, lụa trắng khoác ngoài có họa tiết thêu thủ công cầu kì giúp tôn lên vẻ thoát tục bất phàm của y, chẳng khác nào thần nữ trên chín tầng trời.
Mười mấy năm cuộc đời Dung Niệm đã gặp đủ mọi kiểu người, song tất thảy gộp lại cũng chẳng thể sánh bằng một phần vạn kẻ trước mắt đây.
Đẹp đẽ quý phái tới độ lấn át bức bối.
Quả nhiên phải là đất kinh đô mới bồi đắp nên được nhân vật cao ngạo hoàn mỹ như thế.
Qua mấy lượt rượu, Tần đại nhân đã uống bóng bẩy mặt mũi bèn đứng dậy, đẩy xộc Dung Niệm ra bên cạnh quý nhân, không quên thì thầm cảnh cáo Dung Niệm, "Hầu hạ Lâm đại nhân cho hẳn hoi, không là lột da mi đấy."
Tần đại nhân mượn Dung Niệm nịnh nọt quý nhân, nếu Dung Niệm không làm tròn nhiệm vụ thì chắc chắn Tần đại nhân sẽ không trả số tiền mua em, vậy bệnh tình của mẹ chẳng còn đường cứu chữa nữa.
Em sợ run lẩy bẩy, cố kìm nỗi khiếp hãi để rót rượu cho quý nhân, cũng không đứng mà èo uột quỳ xuống sát bên chân quý nhân, "Đại nhân, mời ngài uống rượu ạ."
Bộ dạng lả lướt mê hoặc đầy xấu hổ, Dung Niệm học được từ người khác.
Tần đại nhân đã ôm người đẹp trong lòng đi xa dần, dành chỗ cho quý nhân tận hưởng thoải mái. Cánh cửa kêu cạch một tiếng khép lại.
Tay Dung Niệm giơ cao đã tê cứng mà quý nhân vẫn không nhận chén rượu từ em. Tên quý nhân cũng rất kêu nữa, Lâm Vấn Cẩn.
Gọi thẳng tên thật thì không dám rồi, Dung Niệm nâng tay lên thêm chút nữa, tí thì rượu vương vãi làm bẩn quần áo Lâm Vấn Cẩn, em nuốt khan, nặn ra một nụ cười xun xoe, "Mời Lâm đại nhân nếm rượu ạ."
Lâm Vấn Cẩn phụng hoàng mệnh tới đây, biết thừa Tần đại nhân sẽ sắp đặt "Mỹ nhân kế" chờ y nên đã điều tra Dung Niệm trước, con trai do kỹ nữ hạ sinh, bối cảnh thân thế rõ ràng đơn điệu.
Lắm dịp khó tránh phải ghé chốn trăng hoa, song Lâm Vấn Cẩn sợ lây các bệnh bẩn thỉu không tên, chưa bao giờ chạm vào người trong đây.
Ở kinh đô tấc đất tấc vàng đã thế, ở cái vùng nghèo nàn kiết xác là huyện Hoa thì càng thế.
Nhìn Dung Niệm thêm mấy giây cũng là thừa thãi, y lạnh giọng nói: "Chỗ này không cần ngươi phục vụ, ra ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!