Chương 9: (Vô Đề)

Nghiêm Cửu Nguyệt nói xong, đột nhiên nhớ ra gì đó, từ trong túi thơm bên người lấy ra một hộp gỗ nhỏ, mắt sáng lấp lánh nhìn ta.

"Đúng rồi, tẩu tẩu, lần trước tẩu không phải nói đau bụng kinh sao? Đây là thuốc muội lấy được từ chỗ một vị đại phu rất lợi hại, tẩu có thể thử xem."

Ta im lặng một lát, đưa tay nhận thuốc, cảm tạ ý tốt của nàng.

Mấy ngày sau, Nghiêm Cửu Nguyệt lại nói với ta, vị đại phu kia đã tới kinh thành, nàng chính là vì hắn, mới quyết định ở lại thêm mấy tháng.

Ta nhất thời nảy sinh ý nghĩ khác.

Vị đại phu kia, nếu thật sự lợi hại như vậy, có thể giải được độc Thẩm Đồng Văn hạ cho ta không?

Nghiêm Cửu Nguyệt nói muốn dẫn ta đi gặp hắn, ta không từ chối.

Vị đại phu kia tên Sở Mộ, tướng mạo rất tuấn tú, chỉ là so với Nghiêm Huyền Đình vẫn kém hơn một chút.

Ta nghiêm trọng nghi ngờ Nghiêm Cửu Nguyệt ý tại ngôn ngoại.

Nàng khó khăn uốn éo giọng nói chuyện với Sở Mộ vài câu, hắn lại trước sau thần sắc lạnh nhạt, không hề nể mặt.

Vì vậy Nghiêm Cửu Nguyệt cũng mất hứng, khoát tay:

"Thôi, hôm nay ta không cố ý tới làm phiền ngươi, là tẩu tẩu của ta lúc hành kinh đau lợi hại, cho nên mới tới tìm ngươi bắt mạch."

Nói xong, có lẽ sợ ta xấu hổ, nàng đi ra ngoài trước, đợi ta ở ngoài cửa.

Sở Mộ bắt mạch cho ta, ngẩng đầu nhìn ta đầy thâm trầm.

Hắn nói: "Phu nhân chưa từng tới Quý thủy, sao lại đau?"

Xem ra người này quả thật rất lợi hại.

Ta nói: "Ta không phải đau bụng kinh, là trúng độc."

Nói xong, ta lấy lọ bạch ngọc kia ra, đặt trước mặt hắn.

Sở Mộ nghiên cứu tỉ mỉ một hồi lâu, nói với ta, đây hẳn là một loại kỳ dược được bào chế từ thời Tiên hoàng, dùng để nhanh chóng tăng cường võ lực, chỉ là cái giá phải trả là trúng kỳ độc, mỗi tháng phát tác, hơn nữa thuốc giải trân quý khó tìm, phần lớn chỉ có thể dựa vào một số loại thuốc giải ngắn hạn để làm dịu độc tính.

Hắn nói, thuốc giải có lẽ chỉ có người hạ độc mới có.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Ta trầm mặc một hồi lâu, hỏi hắn: "Vậy ngươi có biết bào chế loại thuốc giải ngắn hạn này không?"

"Có thể thử xem." Sở Mộ nói xong, ngừng một chút, " Nhưng mà loại thuốc giải ngắn hạn này, coi như là một loại độc khác, dùng nhiều, hai loại độc tính xung đột, rất có thể cũng sẽ chết."

"Không sao, ngươi cứ bào chế đi."

Ta lấy ra một miếng vàng lá Nghiêm Huyền Đình cho, đặt lên bàn hắn, lại dặn dò một câu: "Chuyện này, ngươi đừng nói cho Nghiêm Cửu Nguyệt."

Khi chúng ta về Phủ Thừa tướng, trời đã tối.

Quản gia nói, Nghiêm Huyền Đình đã về rồi, đang ở thư phòng.

Nghiêm Cửu Nguyệt nói: "Vậy tẩu tẩu, tẩu vào thư phòng gọi ca ca ra đi, muội ở chính sảnh đợi hai người cùng dùng bữa tối."

Nói xong liền nhảy chân sáo đi.

Ta vào thư phòng tìm người, nhưng cửa khép hờ, Nghiêm Huyền Đình không ở trong phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!