Trong ánh sáng mờ ảo, có người vươn ra ngón tay lạnh lẽo, từng chút tách mở răng ta, giọng nói gấp gáp: "Nhứ Nhứ, đừng cắn..."
Ta cắn mạnh ngón tay kia, không lưu tình, răng cắm sâu vào da thịt.
Người kia lại không hề tức giận, chỉ dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc ta.
Có lẽ là ảo giác của ta, tay hắn dường như đang run nhè nhẹ.
Ta trở mình, đ.â. m vào một lồng n.g.ự. c ấm áp.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta đang nằm trong lòng Nghiêm Huyền Đình.
Hắn dịu dàng nhìn ta, hỏi: "Còn khó chịu không?"
Ta lắc đầu, xuống giường mặc y phục.
Ngừng một chút, lại quay đầu giải thích: "Mỗi lần ta tới tháng đều đau như vậy."
Càng che càng lộ, có vài phần ý vị "lạy ông ta ở bụi này".
Kết quả lời còn chưa dứt, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói: "Đau bụng kinh? Vừa hay, ta mang về ít thuốc đặc trị, tẩu tẩu có muốn thử không?"
Giọng nói rất lanh lợi lại ngọt ngào.
Ta quay đầu lại.
Thấy một thiếu nữ mặc váy sam màu vàng, nụ cười tươi tắn nhào tới trước mặt ta, nắm tay ta, ngắm nghía mặt ta, một lát sau nói: "Xinh đẹp, ca ca, huynh thật có phúc khí."
Vừa nói xong, đã bị xách cổ áo kéo ra: "Nghiêm Cửu Nguyệt, tránh xa phu nhân của ta một chút."
Nghiêm Huyền Đình không biết đã xuống giường từ lúc nào, chỉ mặc một chiếc áo đơn bạc, sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy.
Ta vội vàng lấy chiếc áo choàng lớn mấy hôm trước hắn mặc đưa cho hắn: "Nghiêm Huyền Đình, chàng cẩn thận kẻo lạnh."
Khi hắn giơ tay cài khuy áo, ta thấy rõ trên ngón trỏ của hắn có một vết sẹo.
Máu thịt lẫn lộn, sâu đến tận xương.
Ta sững sờ tại chỗ.
Phía sau, giọng nói của Nghiêm Cửu Nguyệt truyền vào tai ta:
"Có nhân tính không, ta vừa mới về các người đã ân ái trước mặt ta? Ca ca, muội nói cho huynh biết, lần này muội mang về rất nhiều thuốc, nói không chừng có loại huynh và tẩu tẩu dùng được..."
Nhưng ta chỉ ngây ngốc nhìn Nghiêm Huyền Đình trước mặt, không nói nên lời.
Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh ôn hòa, giơ tay xoa đầu ta, khẽ nói: "Được rồi, đi ăn cơm thôi."
Nghiêm Cửu Nguyệt là muội muội của Nghiêm Huyền Đình.
Nàng buôn bán ở bên ngoài, , sản nghiệp trải rộng khắp nơi.
Lần này, nàng vừa đi một chuyến buôn bán từ Tây Vực trở về, chuẩn bị ở nhà nửa năm.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ban đầu, bởi vì sự tồn tại của Thẩm Mạn Mạn, ta đối với loại sinh vật "muội muội" này có bóng ma tâm lý rất lớn.
Ta hỏi Nghiêm Cửu Nguyệt: "Muội và Nghiêm Huyền Đình có quan hệ m.á. u mủ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!